Login

Cùng nhau khám phá thế giới công nghệ thông tin

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Sự kết hợp hoàn hảo

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Enter để bước vào thế giới Công nghệ thông tin

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Công nghệ thông tin có những biến đổi vượt bậc

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Đột phá mang tính sáng tạo

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

"Gái gọi" sinh viên: Tan trường là… lên giường

Đa phần các cô cave sinh viên khi bị bắt đều đổ lỗi cho hoàn cảnh nhà nghèo nên phải đi làm thêm kiếm tiền.

Cave sinh viên đang là vấn đề nhức nhối của toàn xã hội (Ảnh minh họa)

Tan trường là... lên giường

Con nhà nghèo, lên Hà Nội trọ học, thiếu tiền ăn tiêu, những cô sinh viên đó sẵn sàng kiếm việc làm thêm bằng... “vốn tự có”, để rồi sau đó phải bẽ bàng khi bị công an bắt quả tang khi đang phục vụ khách.

Vừa qua, Công an quận Đống Đa, Hà Nội bất ngờ kiểm tra hành chính khách sạn Vân Nam (26 đường Láng, Đống Đa, Hà Nội), phát hiện ở phòng 704 có một nam hai nữ, phòng 705 có một nam và một nữ đang có hành vi mua bán dâm.

Tại cơ quan điều tra, gái bán dâm khai nhận được hai “má mì” Nguyễn Thị Bích Phượng (SN 1969, nguyên quán ở Thái Nguyên, trú tại tổ 28, phường Đại Kim, Hoàng Mai, Hà Nội) và Hán Thị Nguyệt (SN 1993, ở Tam Nông, Phú Thọ) môi giới đi khách. 

Điều đáng nói, 2 trong số các cô gái bán dâm đều là sinh viên. Tại Công an quận Đống Đa, chiều 23/5, các cô sinh viên vừa bị bắt quả tang đang “chiều khách” ở khách sạn Vân Nam (26 đường Láng, Đống Đa, Hà Nội) bẽ bàng cúi gằm mặt xuống đất.

Đều xinh xắn, mang gương mặt của kẻ trí thức, giờ đây các cô có hối hận cũng đã là quá muộn khi sẵn sàng đi “làm thêm” sau giờ tan học.

Nước da trắng mịn, gương mặt hài hòa, xinh xắn, Nguyễn Thị A. (SN 1990, quê Phú Thọ), đang là sinh viên năm thứ hai một trường nghệ thuật ở Hà Nội cho biết, cũng vì cảnh nghèo mà cô chấp nhận “làm thêm” để có tiền ăn học.

Con nhà nghèo, bố mẹ quanh năm suốt tháng chỉ biết bán mặt cho đất, A. trở thành niềm tự hào của cha mẹ khi trong số ba chị em gái, chỉ có A. là xinh xắn, được học hành đến nơi đến chốn.

Trong thời gian trọ học ở Hà Nội, nhà nghèo, không được bố mẹ chu cấp đủ tiền ăn học như các bạn, A. bắt đầu chán nản, và khi được gọi “đi chơi”, A. đã sẵn sàng chấp nhận “chiều lòng” những người đàn ông lạ lẫm để có tiền sinh hoạt.

Chiều 22/5, nhận được điện thoại của bạn rủ “đi chơi”. Hiểu rõ “đi chơi” tức là đi khách, A. lao vội ra chỗ hẹn ở khách sạn Vân Nam vì được hứa sau khi “chiều khách” sẽ được nhận 1 triệu đồng. Nhưng ngay hôm đó, cô bị công an ập vào bắt quả tang.

A. lý giải cho việc “đi khách” của mình là do: “Bố mẹ nghèo không chu cấp cho tiền ăn học nên hàng ngày em phải làm việc ở một quán ăn vào buổi chiều sau giờ tan học. Từ 18 giờ đến 23 giờ, em tiếp tục “làm thêm” bằng việc đi khách nếu có người gọi”.

Cùng hoàn cảnh là sinh viên nghèo như A. là cô sinh viên tên T., cũng nại ra lý do hoàn cảnh khó khăn nên mới phải hành nghề “gái gọi”. Đã có lần cô sinh viên này chủ động gọi cho một “má mì” nói rằng: “Chị có khách thì gọi cho em nhé, em đang thiếu tiền”.

Thương hiệu “cave sinh viên”

Đời sống ngày càng đi lên, khi hầu bao của những vị khách làng chơi ngày càng rủng rỉnh và họ đã quá nhàm chán với những tụ điểm mại dâm nhớp nháp, tất yếu họ sẽ tìm đến những thú vui mới, hấp dẫn hơn và cao sang hơn.

Thay vì chọn những cô gái mại dâm xếp hàng lũ lượt ở các “phố đèn đỏ” hay những con ngõ “sung sướng” khét tiếng thì giờ đây họ chỉ việc ngồi nhà, nhấc máy alo và nhờ những tay tú ông, tú bà mối lái cho một cô gái gọi nhưng được cộp mác “sinh viên”.

Nhiều nữ sinh đang còn ngồi trên ghế nhà trường, nhưng vì mải ăn chơi đua đòi hoặc vì hoàn cảnh đưa đẩy, không giữ được mình đã nhắm mắt đưa chân vào các ổ mại dâm và trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp.

Khác với tầng lớp mại dâm theo lối “nông dân”, những cô gái sinh viên khi đã trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp, thì cái thẻ sinh viên dường như là một tấm “thông hành” để khách làng chơi có cảm giác mình được “lên mây” với một trí thức.

Khách làng chơi nhiều người không ngại bỏ công săn lùng để được thưởng thức thứ “hàng hiếm” đó.

Một sinh viên làm gái gọi thì thu nhập hàng tháng lên đến cả chục triệu đồng nếu “quan hệ” tốt với các má mì, các nhà nghỉ, khách sạn, bởi đây là “khẩu vị ưa chuộng” của khách mua dâm lắm tiền.

Gái gọi sinh viên bao giờ cũng có cái “chất” hơn từ cách nói năng, cử chỉ, điệu bộ không bỗ bã, bốp chát như gái bán dâm thuộc dạng ít học hay thất học. Có lẽ vì “phần học thức” cao hơn ấy mà “gái gọi sinh viên” trở thành “thương hiệu cao cấp”.

Các cô gái gọi đang là sinh viên thường không bao giờ xuất hiện ở ngoài đường để chờ khách, thường ít ai biết rằng ngoài thời gian đi học, họ còn kiêm thêm nghề “đi khách”.

Để có thể kiếm được những cave sinh viên thuộc dạng “hoa khôi” vừa có tài vừa có sắc, không chỉ cần có nhiều tiền mà cũng cần sự quen biết, mối lái kỹ càng mới có thể “gọi” được.

Kết cục buồn (ảnh minh họa)

Những kết cục buồn của những sinh viên kiếp cave

Cuộc vui nào cũng có lúc tàn. Chỉ có điều, kết cục của những sinh viên mang kiếp cave thường luôn không có hậu.

Có cô vì học kém mà phải nghỉ học và trượt dài thành cave chuyên nghiệp.

Có cô chấm dứt mác sinh viên bằng những ngày trong trại cải tạo.

Có cô bị đánh ghen te tua, mất cả nhan sắc để hành nghề.

Có cô nhiễm đủ loại bệnh lây lan qua đường tình dục.

Có cô bị cưỡng hiếp tập thể…

Rất rất nhiều kết cục không có hậu đã được báo chí cũng như xã hội cảnh báo nhưng sức hấp dẫn của một công việc nhàn hạ, nhiều tiền vẫn cứ như ánh đèn khiến các cô sinh viên hám tiền như những con thiêu thân lao vào mà không cần biết đến hậu quả.

Chỉ khi đã ở tận cuối con đường, những cô sinh viên từng là niềm hy vọng, tự hào của cả gia đình mới nhỏ những giọt nước mắt ân hận thì đã quá muộn.
Nguồn: tinmoi

Chuyện 'khoe tình yêu' của giới trẻ ngày nay

Teen thời nay yêu rất cởi mở. Sau vài lần rủ nhau đi chơi riêng là đến đoạn công khai trước bàn dân thiên hạ theo kiểu ta đây “có cặp rồi”.

Thử điểm qua xem các bạn làm những gì để bạn bè “lóa mắt” nhé.

Hôn hít, sờ sịt lộ thiên





Nếu ban đầu các bạn bẽn lẽn, sợ bị chọc thì chỉ ít bữa là hầu như cặp nào cũng muốn mang tình yêu mới ra khoe. Đến trường, chàng chở nàng, ôm nhau cứ như “yêu nhau từ kiếp trước”. Giờ ra chơi lại chọn gốc cây hay nơi nào có nhiều người tụ họp mà đứng sát vào nhau như mới bôi keo 502. Một bạn gái học lớp 10 mô tả rành rẽ như sau: đôi nào ngồi trên xe chưa sát rạt là “mới đi uống nước, còn đang thăm dò”. Đôi nào ôm cứng là hôn hít đủ kiểu, đôi nào xài tiền chung là “xong phim” rồi.

Ôi giời, bác sĩ nghe sao mà buồn trong lòng một ít (chứ không phải “chết trong lòng một ít” nhé). Ra công viên thì kể như các bạn “làm chủ”, mặc kệ cô bác đi dạo, các bạn cứ hồn nhiên ôm cứng nhau mà “thơm”. Có khi không chỉ đơn thuần hai “hôn thủ” khóa môi nhau, thường thì bạn trai không bỏ lỡ thời cơ thấy bạn gái thoải mái bèn “cải thiện tay” ở những vị trí nhạy cảm. Cái cách đụng chạm như vậy giữa thanh thiên bạch nhật được các bạn cho là “thoáng, hiện đại và chả việc gì phải giấu diếm”.

Đụng sâu hơn





Va chạm cơ thể khiến cả hai đều ham muốn chứ không chỉ là bạn trai. Có trường hợp chính bạn gái đề nghị đi nhà trọ để “làm chuyện đó”. Khi tôi hỏi “sao dại dột quá vậy”, bạn trả lời “em nghĩ đó là cách giữ chặt người yêu”. Bạn trai nghĩ khác, đa số sau khi “ăn trái cấm” lại cho là bạn gái mình “sao dễ thế” chả cần ép buộc, thuyết phục gì mà cứ “cho” thoải mái. Bảo đảm sau này hầu hết các chàng sẽ bỏ bạn gái ôm nỗi buồn mênh mông... Còn những bạn gái được đề nghị “đến nhà trọ tâm sự” thì “em nghĩ đó là cách thể hiện tình yêu”.

Đây là lời biện hộ sau khi cuộc “yêu” hạ màn, còn lúc đó sự ham muốn đã dắt bạn đi khiến bạn mê muội. Yêu mà đồng nghĩa với tình dục chỉ xảy ra khi bạn đã cầm tờ giấy kết hôn, chứ dễ dãi như vậy sẽ bị coi thường. Vậy thì có nên sẵn sàng để chàng ôm hôn, sờ soạng khi vừa mới có cảm xúc “thích người ta”? Xin các bạn đừng “tăng tốc” như thế bởi làm vậy là bạn đang “tự thiêu” không cần lửa đấy.

Lưu giữ "kỉ niệm"





Yêu rồi, bạn trai hoặc bạn gái còn tìm cách lưu trữ những giây phút nồng ấm trong cái alô để thỉnh thoảng xem lại. Không chỉ xem một mình, bạn trai còn post lên mạng để khoe “thành tích yêu”. Người ta sở dĩ phải mặc quần áo để che đi những gì riêng tư nhất thì một số bạn lại “công cộng hóa” chúng. Trong trường hợp này, một lần nữa, con gái từ lỗ tới lỗ! Con gái ơi, đừng dại dột đến thế! Thử hỏi, đến tuổi kết hôn liệu chàng trai nào dám cưới bạn (kể cả anh chàng trong clip). Chưa kể cha mẹ, anh em nhìn thấy chắc là shock nặng, còn bạn bè sẽ bàn tán đủ thứ. Những chuyện này là cấm kị, không bao giờ được làm.

Khi tình ra đi



Chúng ta cùng nhắm mắt tưởng tượng ra một ngày xấu trời chàng “đứt dây thần kinh yêu” với mình. Gặp bạn bè chúng hỏi “chàng của mi đâu”? Bạn đành trả lời “đá rồi”. Chàng trai lại khác, nếu có câu hỏi “ghệ của mi đâu?”, chàng sẽ nhếch mép và rằng “đùa tí thôi, hết rồi”. Đùa tới cỡ khám phá sạch trơn rồi đi khám phá tiếp những cô gái khác, bởi con trai là những chàng thợ săn, sau khi bắt được con mồi chàng phải đi săn tiếp, trừ khi có lệnh đóng cửa rừng! Đóng cửa rừng là muốn nói đến chuyện hôn nhân có giấy kết hôn, đám cưới đàng hoàng, đằng này teen làm gì đã đủ tuổi theo luật pháp.

Nguy hại hơn là nếu không có biện pháp bảo vệ thì bạn gái có thể mang bầu. Nếu bị ép về sống với nhau thì “vợ chồng trẻ con” lấy gì nuôi em bé, lúc yêu tưởng như anh là “nhất trên đời” nhưng anh lại chưa đủ điều kiện làm cha. Mâu thuẫn phát sinh và tan đàn xẻ nghé để lại một sinh linh, bằng chứng của thời nông nổi. Anh mà “đánh bài chuồn” thì nàng căm hận, ê chề, mất niềm tin ở cuộc sống. Nếu bạn thui thủi đến bệnh viện “xóa dấu vết” thì kí ức vẫn lên tiếng để bạn nhớ về “viên thuốc liều”. Có bạn uống “thuốc liều” nhiều lần rồi trở thành buông thả, sa vào ma túy, thậm chí làm nghề “bán vốn tự có”. Rốt cuộc làm xấu mặt cha mẹ, ông bà và cả dòng họ, bản thân mình thì không có tương lai. Kết cục của những cuộc tình đang thuở “mầm non” thường là như vậy. Xin các bạn gái hãy tỉnh táo!

50 Điều Trường Học Không Dạy Bạn

 
1. Cuộc sống không hề công bằng . Bạn phải làm quen và chấp nhận điều đó
2. Đôi khi, lòng tự trọng khác xa những điều bạn nghĩ

3. Hãy có tham vọng nhưng đừng thất vong Cuộc sống không hề công bằng . Bạn phải làm quen và chấp nhận điều đó

4. Hãy có tham vọng nhưng đừng thất vọng…

5. Bất kể cha mẹ khen gì, bạn không phải là một công chúa hay hoàng tử!

6. Bạn không có thể mọi thứ như mơ ước …

7. Bạn đừng vội nghĩ thầy giáo của mình nghiêm khắc …

8. Đừng để quá khứ u buồn ám ảnh bạn cả đời

9. Trường học của bạn có thể loại bỏ chuyện thắng thua , nhưng cuộc sống thì không!

10. Cuộc sống phức tạp hơn những gì bạn nghĩ nhiều .

11. Ngã một lần , bạn sẽ biết đứng vững hơn .

12. Cuộc sống đầy rẫy những tình huống khó xử…

13. Bạn có thể chơi thể thao giỏi nhưng chưa chắc đã trở thành tuyển thủ quốc gia

14. Bạn cần biết mình mặc như thế nào khi ra khỏi nhà.

15. Không có công việc hợp pháp nào là hèn kém . Chỉ có “kẻ ăn không ngồi” rồi mới đáng xấu hổ.

16. Đừng đối xử thờ ơ , thô lỗ với mọi người , nhất là với người thân của bạn.

17. Cha mẹ có suốt ngày la rầy , theo sát bạn cũng chỉ vì họ quan tâm lo lắng cho bạn.

18. Cuộc sống không chia thành những học kỳ và bạn không có kỳ nghỉ hè

19. “ Tiên trách kỳ, hậu trách nhân” – hãy học cách tự chịu trách nhiệm.

20. Hút thuốc lá chẳng có lọi lộc gì . Đó chỉ là sự bắt chước, học đòi .

21. Hãy mạnh dạn khẳng định cái “tôi” của mình một cách lành mạnh

22. Bạn bị xúc phạm? Vậy thì sao?

23. Bạn không phải là nạn nhân hãy dừng lại việc than vãn đi

24. Một ngày nào đó bạn sẽ trưởng thành và phải sống độc lập

25. Bạn nghỉ thế nào không quan trọng , chỉ có những điều bạn đang làm sẽ cho bạn biết mình là ai

26. Cuộc đời vẫn thế dù bạn có nghĩ như thế nào.

27. Ranh giới giữa đường đúng và sai thật mong manh.

28. Hãy quan tâm đến đời sống tình dục thật an toàn

29. Hãy cẩn thận! Có thể có người đang quan sát bạn…

30. Học cách đối phó với thói đạo đức giả

31. “ Yêu cho roi cho vọt” không phải lúc nào cũng đúng

32. Đẹp , quyến rũ không dành cho những người “siêu gầy”

33. Những gì chiếu trong tivi không giống ngoài đời.

34. Hãy đối xử tốt với những người lập dị. Bạn có thể sẽ làm việc cho họ.

35. Thắng hay thua không phải lúc nào cũng rõ ràng như 1 và 2.

36. Đừng đổ lỗi cho người khác vì những quyết định của bạn

37. Bạn không bất tử

38. Làm chủ bản thân trong thế giới thông tin

39 Hãy nhìn vào mắt khi nói chuyện với nhau

40. Lịch sử không tẻ nhạt và chán ngắt như cách dạy môn sử và hình thức trình bày của các cuốn lịch sử

41. Học cách suy nghĩ rõ ràng và lôgic

42. Bạn không phải là người đầu tiên hay duy nhất chịu bối cảnh bất hạnh

43. Tập làm cả những điều nhỏ nhất

44. Đừng để thành công của người khác làm bạn buồn .

45. Đồng nghiệp không nhất thiết là một người bạn. Còn bạn bè thì không phài là người thân trong gia đình.

46. Người lớn không muốn nhớ lại những quãng thời gian khó khăn khi họ ở độ tuổi của bạn . Hãy nhớ mọi thứ rồi cũng sẽ qua.

47. Hãy quan tâm đến mọi người và mọi vật xung quanh bạn.

48. Bạn không hoàn hảo và cũng không cần phải tỏ ra bạn là người hoàn hảo.

49. Hãy kể câu chuyện về cuộc đời bạn .

50. Đừng quên nói lời cảm ơn
Nguồn: 50 điều trường học không dạy bạn

Xót xa chuyện sinh viên “sống thử” rồi vứt con lay lắt cửa chùa


Làng sống thử

Chúng tôi tìm đến khu vực nhà trọ dày đặc, san sát ở “Làng đại học Thủ Đức”, nơi giáp ranh tỉnh Bình Dương và TPHCM. Nơi đây có nhiều sinh viên sống theo cặp, thuê nhà trọ “hú hí” sống thử. Sinh viên N.T.M (khoa Anh ngữ) cho biết: “Ở trọ được tự do, thích đi chơi đâu cũng được, không ai quản lý thời gian, chủ phòng trọ cho thuê thường vắng mặt, hàng tháng chỉ đến thu tiền”.

Khi chúng tôi đi ngang phòng trọ số 7, dừng chân nghe vụ cãi nhau lớn tiếng. Họ là một đôi sinh viên non choẹt, đang ghen tuông bởi cô gái chát chít với bạn trai cùng lớp, bị anh chàng phát hiện. Chiếc máy tính xách tay suýt tan tành vì cơn ghen. Hỏi thăm về một nữ sinh viên mà chúng tôi nghe đang mang thai, anh chàng đang cơn cáu gắt bảo: “Vào thẳng bên trong mà kiếm, ở đây biết bao nhiêu cặp sinh viên sống với nhau như vợ chồng, sinh con. Phải nói rõ họ tên trong trường, học khoa nào, năm mấy... may ra còn biết”. Anh chàng lớn tiếng rồi đóng sầm cửa lại, khi chúng tôi chưa kịp nói lời cảm ơn.
                                             

Một cặp sinh viên sống chung tại một phòng trọ ở “Làng đại học Thủ Đức”, TPHCM.

Dãy phòng như một trận đồ bát quái, khiến ai vào trong mà không hỏi đường thì dễ lạc lối. Chúng tôi gặp một đôi sinh viên trẻ đang tất bật bên ngăn bếp cùng những món thức ăn, chuẩn bị bữa cơm trưa tại phòng số 3. Đó là cặp đôi sinh viên N.T.A (21 tuổi, quê Bình Chánh, TPHCM; học năm 3, khoa Anh ngữ, Trường ĐH KHXH&NV, ĐH Quốc gia TPHCM) và T.T.Q.Nh (20 tuổi, sinh viên Trường Đại học Đồng Nai, ngành kế toán). Vừa thấy chúng tôi, A vội vàng chuyển những con khô mực đang phơi trước sân vào bên trong. Khép sơ cánh cửa, A tâm sự với chúng tôi trong vẻ ngại ngùng: “Nhà A ở huyện Bình Chánh cách trường không xa, ban đầu hết giờ học là về nhà, từ khi thấy nhiều sinh viên thuê phòng trọ ở ngoài, A xin gia đình đi ở trọ, khỏi về nhà. Nh là bạn gái, ghé chơi, có khi ở từ sáng đến tối về, cũng có khi ở 2-3 ngày…”.

Cách đó không xa, bà Nguyễn Thị Lan (57 tuổi, quê Quảng Ngãi, bán chè sát bên Đại học Quốc gia TPHCM) kể về chuyện của chính cháu ruột bà, cũng là sinh viên xa nhà và sống thử. Bà không thể nào quên được câu chuyện của cháu Ph, hiện là sinh viên năm cuối Trường Đại học Ngân hàng. Ph đã có một con trai năm nay vừa tròn 2 tuổi, ba mẹ nghèo, dốc hết sức lực kiếm tiền để nuôi hai đứa em Ph ăn học, giờ đây phải nuôi thêm cả con của Ph.

Năm 2010, cô sinh viên Ph quen một nam sinh viên học Trường Đại học Kiến trúc (TPHCM). Chàng sinh viên đẹp trai, con nhà giàu, khi thấy bạn bè ai cũng có cặp có đôi, chàng ta ngỏ ý làm quen Ph, nhiều lần đưa Ph đi chơi, mua sắm nhiều áo quần đẹp, săn sóc rất chu đáo, Ph đã phải lòng, những tưởng chàng ta đã yêu thật lòng nên “cho tất cả”. Khi hay tin Ph mang thai, chàng ta hiện nguyên hình là gã Sở Khanh, rồi “cao chạy xa bay” không một lần liên lạc. Ph đành phải xin trường bảo lưu lại 1 năm học để sinh con, sinh xong, Ph lại tiếp tục theo con đường học hành trong sự tủi nhục và lo toan mỗi ngày. Bà Lan nhắc lại chuyện cháu mình trong nỗi buồn rười rượi. Bà Lan cho biết thêm, hằng ngày ngồi bán chè, chứng kiến biết bao nhiêu cặp nam, nữ sinh viên ôm chằm quặp lấy nhau, họ đi đứng tự nhiên như vợ chồng, nếu vào dãy phòng trọ kế bên hông khu đất trống gần trường, còn biết bao nhiêu cặp sinh viên đang sống thử với nhau, có cả một số đã có cả em bé.

Đắng lòng những em bé bị bỏ rơi!


Chúng tôi tìm đến một “mái ấm” nằm trên địa bàn tỉnh Đồng Nai, nơi đã từng đón nhận, cưu mang hàng chục trường hợp do các bà mẹ là học sinh, sinh viên sau những lần sống thử rồi để lại những hệ lụy đáng buồn… Nơi đó đang nuôi nấng những sinh linh bé nhỏ, ngây thơ, trong sáng, nhưng lại là hậu quả đau lòng của những cuộc tình sống thử!
                                

 
 Sư Huệ Đức bế cháu bé con của một sinh viên bỏ rơi, cháu bị bệnh não úng thủy do “cha mẹ” dùng quá nhiều thuốc “đoạn tuyệt” với con mình!

“Mái ấm” nơi chúng tôi tìm đến là chùa Diệu Pháp, nơi đang cưu mang 19 bé được sinh ra từ tủi nhục, ê chề, từ số phận không may mắn, là sự ruồng bỏ của chính người cha, mẹ và gia đình bởi sự lầm lỡ đáng trách từ những cuộc tình sinh viên dang dở. Ngôi chùa nằm cách TPHCM khoảng 50km, tọa lạc tại ấp Tân Cang, xã Phước Tân, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai, khuôn viên có diện tích rộng 3 mẫu, do sư Huệ Đức làm trụ trì. Chùa có 6 ni cô, hằng ngày luôn chăm sóc cho những mảnh đời bất hạnh. Từ năm 1983 đến nay, chùa “nhặt” được 67 đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi nằm xung quanh nhà chùa, nuôi 102 đứa trẻ, 21 người khuyết tật và 19 trường hợp sinh viên mang bầu, sinh con xong, bỏ rơi con, chạy trốn trách nhiệm.

Gần đây nhất có bà mẹ tên Mơ, là sinh viên. Mơ đã “yêu” một người đàn ông tên N. Đến khi hay tin Mơ có thai, ông N tìm cách tránh né. Nghe tin ông N lập gia đình, làm đám cưới với một người phụ nữ khác, Mơ đau buồn, tự trách mình, nhiều lần tìm cách hủy hoại bào thai nhưng không thành. Trong người đang mang thai tháng thứ tư, sợ gia đình, bạn bè, người thân phát hiện, vòng bụng ngày mỗi lớn hơn. Mơ đành cuốn hành lý, giấu gia đình, tìm đến chùa Diệu Pháp, nhờ các ni sư cưu mang, giúp đỡ cả mẹ lẫn… con.

Qua 5 tháng sống nương tựa tại chùa, hằng ngày sư cô còn dạy thêm những buổi học văn hóa, học cách tịnh tâm, giúp cô sinh viên quên đi những tủi hận, bỏ đi những suy nghĩ phá thai. Đúng tháng ngày sinh nở, được mẹ tròn con vuông. Giờ đây, ngày chúng tôi gặp con của Mơ ở chùa, bé trai vừa tròn 1 tháng 3 ngày tuổi, rất kháu khỉnh, đôi mắt tròn xoe nhìn chúng tôi. Ai cũng cố quay đi nơi khác, giấu những giọt nước mắt tuôn dài, vì cứ nghĩ đến chuyện Mơ đã từng có ý định không công nhận sinh linh bé nhỏ này. Sau khi sinh nở, Mơ bỏ con đi mất biệt… Sư cô Huệ Đức đặt tên cho bé là Hồ Đức Diệu Bảo. Ngồi kể lại chuyện cho chúng tôi mà sư cô cứ trầm ngâm: “Thằng bé có gương mặt bầu bĩnh, dễ thương, thế nhưng mẹ nó sinh xong mới được 5 ngày, lại bỏ đi mất biệt, không liên lạc câu nào, cho đến tận hôm nay...”.

Một trường hợp khác, đó là nữ sinh viên tên N.T.Kh (quê ngoài Bắc), học ngành du lịch, lỡ lầm sống thử, phát hiện có thai, người yêu ruồng bỏ, bạn bè chê cười, phải chuyển sang học sư phạm mầm non tại một trường khác. Do nhiều lần Kh uống thuốc cố tình phá thai, nên đến lúc sinh nở, đứa trẻ bị ảnh hưởng các di chứng do thuốc để lại, cơ thể biến dạng, bị mắc chứng bệnh não úng thủy, khiến đầu bé rất to và dài, nhưng tay chân chỉ bé xíu. Các ni sư đặt tên khai sinh cho bé là Hồ Đức Diệu Hoa.

Vừa sinh xong 1 tháng, cô sinh viên Kh cũng bỏ con lại chùa rồi âm thầm ra đi, không một lời chia tay, ngoài lá thư để lại tại phòng. Trong thư, Kh kể lại cuộc đời sinh viên, những lần xa nhà, trót dại tin tưởng, sống thử để rồi phải mang bầu, đau khổ, đớn đau, song dại dột, Kh tìm cách uống thuốc phá bào thai nhưng lại trở thành một kẻ tội đồ, biến con mình thành dị dạng và bệnh tật. Gặp bé, chúng tôi không khỏi đau lòng, xót xa. Không biết ở một nơi nào đó, người mẹ, người cha của bé có ân hận hay không, hay lại lao vào những cuộc vui khác, mà không hề hay biết đứa con của họ đang sống từng giờ, từng phút trong đau đớn và bệnh tật do chính họ gây ra.

Sư Huệ Đức đưa chúng tôi vào thăm từng cháu. Tại đây, sư không kìm nổi nước mắt, sư kể: Đáng thương hơn, đó vào năm 2007, có một nữ học sinh mới vừa tròn 15 tuổi, mới chỉ học lớp 10 phổ thông, gia đình ba mẹ bỏ nhau, sống với bà ngoại, cảm thấy buồn tủi, không ai bên cạnh quản lý, nhiều lần ăn chơi, nữ học sinh này đã lỡ mang bầu, sau đó tìm đến nhà chùa nhờ sự cưu mang. Các sư tại chùa tận tình giúp đỡ nữ sinh này, cho đến ngày sinh nở, cũng vì uống thuốc phá thai quá nhiều lần, cuối cùng đứa trẻ sinh ra lại bị bệnh bại não, cháu bé có tên là Chà Và, sư làm giấy khai sinh cho bé tên là Hồ Đức Diệu Ân, nay bé được 5 tuổi. Sau 1 tháng sinh nở tại chùa, nữ sinh 15 tuổi này nói với sư là phải quay trở về quê để tiếp tục việc học hành. Từ đó đến nay, 5 năm rồi, chưa một lần mẹ của bé Diệu Ân liên lạc lại với nhà chùa - sư Huệ Đức tâm sự.

Nhiều trường hợp sinh viên đến chùa nhờ nương tựa, chờ ngày sinh nở. Khi sinh xong, các sư luôn khuyên các “bà mẹ” ở tiếp thêm vài tháng cho em bé được cứng cáp, được bú sữa mẹ, nhưng hầu hết là chỉ vừa sinh xong, các bà mẹ lặng lẽ trốn chạy. 19 cháu bé do các sinh viên, học sinh lầm lỡ sinh ra, thì 19 bà mẹ không một ai liên lạc để thăm con. Sư Hạnh Nghiêm cho biết: “Do vậy, các cháu như con của chùa, các sư cô cố gắng nuôi dạy cho các cháu học hành nên người từ nhỏ và sau này có ích cho xã hội…”. Là nỗi bất hạnh do cha mẹ chúng để lại, nhưng cũng là một điều may mắn cho các cháu, bởi sống tại “mái ấm”, hằng ngày các cháu vẫn được đến trường, được cô giáo đến chùa dạy thêm, có người của nhà chùa luôn đưa đón các cháu đi học, ra về bằng xe lam 4 bánh do các nhà hảo tâm giúp đỡ làm phương tiện đi lại cho các cháu.

“Các đứa trẻ nơi đây lớn lên, đi học, tự biết nhận thức, biết suy nghĩ. Từ khi chúng nhìn thấy các bạn cùng lớp có được mẹ cha, thấy các gia đình có đầy đủ một mái ấm đến chùa thắp nén nhang, các cháu nhìn rất đắm đuối. Tuy các cháu không nói ra, nhưng trong ánh mắt các cháu, tôi nhận thấy điều đó, các cháu đang ước mơ có mẹ và có cha” - sư Hạnh Nghiêm cho hay. 

Bức tâm thư xé lòng của người mẹ tự vẫn để con được tiếp tục đi học

"Trong hoàn cảnh quá khổ sở, không lối thoát, em đành phải xa anh và các con…”

Bằng - con trai lớn của chị Nhân - thắp nhang bên bàn thờ người mẹ vừa qua đời

Hai cảnh đời khốn khó

Ngày 27/4, bàn thờ người phụ nữ đã khuất trong gia đình nghi ngút khói hương. Đinh Công Bằng, con trai lớn của chị Nhân, chắp tay khấn nguyện mong linh hồn mẹ mình sớm siêu thoát và hứa sẽ tiếp tục con đường học vấn như trăng trối trong thư mẹ để lại.

Anh Đinh Hoài Bảo, chồng chị Nhân, mắt nhìn xa xăm về ngôi mộ còn thơm mùi đất, cho hay gia đình ở ấp Tân Thuộc (An Xuyên), có 4 anh chị em, bên vợ 7 người, hai người anh vợ buồn tình, rượu chè bê tha nên bị bệnh chết trẻ. Vợ anh tự dưng trở thành con lớn trong nhà. Trong một lần đi gặt thuê, anh tình cờ gặp bà Nhân, tìm hiểu biết gia cảnh nghèo giống nhau, phải bươn chải mưu sinh từ rất sớm. Hai mảnh đời cơ cực ấy không lâu trở nên chồng vợ như bèo nước gặp nhau. 

Cưới nhau không lâu, vợ chồng anh Bảo ra riêng, được gia đình hai bên hùn tiền mua cho 5 công đất nông nghiệp. Cuộc sống chỉ tạm đủ ăn bước đầu. Tới khi 3 đứa con của anh lần lượt là Bằng, Tâm, Ngân ra đời, cuộc sống eo hẹp, anh Bảo vừa phải đi đào đất, gặt lúa mướn, vừa phải chăm lo ruộng nhà mới mong đủ lo đủ 5 miệng ăn.

Biến cố bất ngờ ập đến, trong một lần cùng chồng đi gặt lúa thuê, chị Nhân tự dưng bị động kinh, giật méo miệng, không làm nặng được nữa nhưng thường xuyên tốn tiền thang thuốc. Sau nhiều năm chạy chữa bệnh cho vợ, miếng đất nhỏ canh tác ở nhà từ cầm cố rồi bán đứt.

Thương chồng vất vả, chị Nhân không đành lòng ngồi nhà, bươn chải theo chồng làm phụ hồ, khi thì ra chợ bán rau, bánh mì để kiếm những đồng tiền chân chính phụ chồng nuôi các con ăn học. “Cha mẹ, vợ chồng mình vất vả vì ít chữ, cỡ nào cũng gắng nghen anh, đừng để tụi nhỏ giống mình” - anh Bảo thuật lại lời tâm tình của vợ, giọng đứt quãng.

Hành trình tìm chữ cho con

Nhờ chăm chỉ làm thuê nên nên cuộc sống gia đình anh Bảo cũng tạm đấp đổi qua ngày. Năm 2006, gia đình được công nhận thoát nghèo. Sau đó, chị Nhân tốn tiền thuốc thang nhiều hơn vì không còn được cấp bảo hiểm y tế, các con của chị cũng không được miễn giảm học phí như trước.

Đến năm 2011, sức khỏe chị Nhân suy yếu, không còn mua gánh bán bưng được. Cảm thương hoàn cảnh khốn khó, một gia đình ở TP Cà Mau cho chị vào giúp việc nhà, trả công mỗi tháng 2 triệu đồng. Cùng thời gian ấy, con trai lớn của chị đậu và đi học ở Bà Rịa - Vũng Tàu, chi phí tăng thêm bội phần.

Để có tiền giúp con yên tâm lo học, chị Nhân dò hỏi và biết có chính sách vay tiền cho học sinh, sinh viên. Theo hướng dẫn của những người vay trước, chị Nhân làm đơn kể hoàn cảnh khó khăn để được vay tiền, có xác nhận của ấp, của xã khi đơn vay bị Ngân hàng Chính sách - xã hội từ chối vì chị không có sổ hộ nghèo.

Chị tiếp tục tìm về ấp, xin công nhận hộ nghèo nhưng xin hoài mà vẫn không được. Bởi tổng thu nhập của hai vợ chồng chị bình quân mỗi tháng 5 triệu đồng, chia cho năm nhân khẩu thì bình quân mỗi nhân khẩu được 1 triệu đồng/tháng, vượt ngưỡng so với quy định hiện hành về xét hộ nghèo và cận nghèo.

Tìm kiếm sự trợ giúp nhưng lực bất tòng tâm, tinh thần chị Nhân ngày thêm sa sút, kéo theo bệnh tình nặng thêm. Đến tháng 3/2013, sau lần đi khám và điều trị bệnh, chị mất luôn công việc phụ giúp việc nhà, mọi lo toan dồn lên vai anh Bảo.

Anh Bảo sụt sùi kể: "Hơn 20 ngày trước, bả nằm đêm nói sẽ chết vì sống mà không giúp gì được cho chồng, cho con, lại tốn thêm tiền thuốc mỗi ngày 140.000 đồng. Khoản ấy bằng với tiền công tôi làm thuê thay vì mua thuốc để dành tiền cho các con. Tôi trấn an, bả hứa nhưng rồi bả lại thất hứa…!".

Bức thư nhói lòng

Xế chiều 24/4, con út của chị Nhân là Đinh Hoài Tâm đi học về, mở cửa thì phát hiện mẹ mình đã treo cổ chết. Anh Bảo đang phụ hồ gần nhà, được báo tin như sét đánh, tưởng chừng ngã quỵ.

Người thân, chòm xóm, chính quyền… nhanh chóng có mặt, chung tay lo hậu sự cho chị Nhân. Lục soát gần nơi người vợ vắn số, anh Bảo phát hiện có thư tuyệt mệnh do vợ mình để lại.

Đầu bức thư, chị Nhân viết: “Anh! Trong hoàn cảnh quá khổ sở, không lối thoát, em đành phải xa anh và các con…”.

Tiếp theo nội dung thư, chị Nhân cho hay việc chị tự tìm đến cái chết để cho chồng bớt gánh nặng tiền thuốc men, dành phần tiền ấy lo cho các con ăn học; vì bản thân bệnh nặng, sức khỏe tinh thần đều suy sụp; vì muốn phù hộ cho chồng con khỏe mạnh, trúng số độc đắc…

Trong đoạn gần cuối của bức thư, chị Nhân có đề cập đến nguyện vọng được cấp sổ hộ nghèo. Thư viết: “Xin các cấp chính quyền ấp 5 thấu hiểu cho hoàn cảnh không lối thoát của chúng tôi hiện nay mà cấp sổ hộ nghèo cho chồng con tôi để sống những ngày tháng còn lại trên đời”.

Lời sau cùng của thư, chị Nhân nhắn nhủ với chồng con, mong chồng con tha thứ. Chị viết: “Chết là hết, chỉ thương anh ở lại trên đời với biết bao gánh nặng… Các con Bằng, Tâm, Ngân đừng trách mẹ. Hãy gắng học nên người, đừng để cha con buồn. Cha con đã khổ với mẹ con ta nhiều lắm!”.

Bức thư sau khi được đọc lại từ tay anh Bảo, những người có mặt hôm đám tang chị Nhân ai cũng sụt sùi, ngấn lệ. Anh Trần Đại Đoàn, bí thư Đảng ủy xã An Xuyên, tâm sự: "Vợ tôi bà con cô bạn dì với nhỏ Nhân, vai lớn. Trước khi chết mấy ngày, nó có tìm đến tận nhà. Nghe vợ thuật lại, nội dung nói tôi mới chuyển công tác về làm lớn ở xã An Xuyên, nghĩ tình bà con mà xét hộ nghèo cho nó. Mới nghe bà xã kể lại, chưa kịp đưa ra xem xét gì thì 3 ngày sau xảy ra cớ sự".

Không để con chị Nhân bỏ học

Ngay sau cái chết của chị Nhân, UBND thành phố Cà Mau cử đoàn tới tận nơi thăm hỏi, động viên. Ông Chung Tấn Hải - phó chủ tịch UBND thành phố Cà Mau - đề nghị UBND xã An Xuyên nhanh chóng xem xét một số chính sách xã hội nhằm hỗ trợ gia đình chị Nhân, không được để con cái của chị phải dở dang việc học vì hoàn cảnh khó khăn.

Ông Trần Đại Đoàn cho biết: "Trong ngày 26 và 27/4, Hội khuyến học TP. Cà Mau và Chi hội khuyến học xã An Xuyên đã vận động, quyên góp bước đầu được tổng cộng 5,5 triệu đồng và trao tận tay anh Bảo, trợ giúp các con anh học hành. Phía xã cũng vừa chỉ đạo chính quyền ấp 5 rà soát cặn kẽ hoàn cảnh của gia đình chị Nhân xem có đủ điều kiện xét hộ nghèo hoặc cận nghèo hay không để xúc tiến lập danh sách, đưa ra trước dân bình xét theo đúng quy định".

Chiều cùng ngày, ông Nguyễn Tiến Hải, phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh Cà Mau, đang đi học tại Hà Nội hay tin xảy ra cái chết thương tâm tại địa phương, chia sẻ qua điện thoại: “Tôi rất đau xót trước cái chết của chị Nhân. Giận chính quyền sở tại để xảy ra chuyện đau lòng này. Tôi đã chỉ đạo rà soát, kiểm tra trách nhiệm chính quyền địa phương ấp 5 và xã An Xuyên và cả phía lãnh đạo Ngân hàng Chính sách của TP Cà Mau. Tôi cam đoan sẽ xử lý nghiêm túc sau khi có kết luận sai phạm hay thiếu tinh thần trách nhiệm. Tôi cũng đề nghị quý báo tiếp tục thông tin sâu, đầy đủ, nhiều chiều câu chuyện này”.

Chủ tịch UBND TP Cà Mau Hồ Trung Việt nói: “Tôi đã chỉ đạo Hội khuyến học TP Cà Mau đến hỗ trợ ngay 3 triệu đồng cho anh Bảo và tìm hiểu cặn kẽ gia cảnh của anh. Tôi xem đây là một bài học cho chính quyền địa phương ở góc độ quan tâm sâu sát đến đời sống, tâm tư nguyện vọng của người dân. Trước mắt, chính quyền địa phương đã có lỗi khi không quan tâm sâu sát đến đời sống, những khó khăn, tâm tư nguyện vọng của chị Nhân”.
Theo: Tuoitre.vn

Nam sinh Ngoại thương tỏ tình giữa sân trường

Một clip ngắn ghi lại cảnh tỏ tình của một nam sinh viên ĐH Ngoại thương Hà Nội vừa được đưa lên mạng đã khiến hàng nghìn bạn trẻ xôn xao vì sự lãng mạn.

Chàng trai bẽn lẽn dắt tay người yêu

Trưa 18/4, hàng trăm sinh viên ĐH Ngoại thương Hà Nội đã rất hồi hộp chờ đợi màn tỏ tình vô cùng lãng mạn của một chàng trai sinh viên trong trường. Giọng nói của chàng trai này bất ngờ vang lên từ loa phát thanh.


Cô gái xinh đẹp nhận lời tỏ tình từ chàng trai


Hàng trăm sinh viên đã cùng chúc mừng hạnh phúc đôi bạn trẻ

“Alô, alô… Này nhóc, có nghe anh nói không? Anh đang nói với em đấy! Cô gái có mái tóc xù búi tóc cao cao lúc nào cũng mặc váy giống như trẻ con ý! Đừng nhìn anh như thể sắp ăn thịt anh như vậy chứ. Anh chỉ nói ngắn gọn thôi nhé, tuyệt đối không được chạy đi, để lại anh một mình ở đây đâu đấy, mọi người sẽ cười anh chết mất”.

Chàng trai thốt lên. “…Anh biết là em chờ đợi điều này từ anh rất lâu rồi: Anh yêu em, ngốc ạ! Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em, anh… yêu… em!”.

Hàng trăm sinh viên ĐH Ngoại thương đã nán lại để chia sẻ hạnh phúc cùng đôi bạn này.

Được biết, cậu sinh viên này là phát thanh viên nam rất được yêu thích trong chương trình phát thanh của Đại học ngoại thương (VOF). Nam sinh viên và người yêu đã học cùng nhau từ cấp 1 lên tới tận đại học.


Theo VTC

Thầy giáo tâm lý Khắc Hiếu dạy nữ sinh cách từ chối "chuyện ấy"

"Con trai bây giờ rất tinh vi, nên con gái càng phải tinh vi hơn để tránh những hậu quả nặng nề nhất cho mình. Đôi khi, chỉ cần một câu từ chối thuyết phục cũng có thể tránh được những hậu quả ngoài ý muốn", Thạc sĩ Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu chia sẻ.

Qua clip Kĩ năng sống tập 2 với chủ đề "Kĩ năng từ chối "chuyện ấy"", các bạn nữ học hỏi được nhiều cách để nói "Không" với bạn trai khi không muốn làm "chuyện ấy". Trong số những cách kĩ năng mà clip đưa ra, có những cách từ chối rất dễ thương, dễ làm và chỉ có con gái mới thực hiện được.

Theo thầy Hiếu, những cách thông thường mà con trai sử dụng để đòi hỏi "chuyện ấy" là "Anh muốn chúng mình làm gì đó thật đặc biệt", "Em có tin anh không", "Vậy là em không thương anh rồi"...

Bạn trai luôn tìm đ mọi cách để người yêu xiêu lòng như dẫn chứng câu chuyện bạn bè: "Có gì đâu mà kỳ. Ở trong lớp tụi mình, tụi nó quen nhau mới có một tháng thôi mà tụi nó có chuyện đó rồi".


Những tình huống nhạy cảm nữ sinh cần học cách đối phó

Các cô gái chưa có nhiều kinh nghiệm sống thường lúng túng, bị dồn ép mà không tìm được cách đáp trả sẽ rất dễ thuận theo bạn trai mà làm "chuyện ấy" khi bản thân chưa sẵn sàng.

Do đó, thầy giáo trẻ đã chỉ vẽ cho các bạn một số kĩ năng để đối phó: "Lúc em bị ép, em nên lấy sức khỏe ra để "hăm dọa". Chẳng hạn như: Em nhức đầu quá, anh có thuốc giảm đau cho em mấy viên. Hoặc là, hồi chiều em mới ăn ốc, em đau bụng quá..."

Cách thứ hai là các bạn gái có thể sử dụng điện thoại di động, gọi cho người thân, bạn bè để lảng tránh tình huống nhạy cảm. Nếu như cả hai cách trên vẫn không hiệu nghiệm, bạn gái có thể nói rằng mình đang "mắc kẹt vấn đề phụ nữ".
Thạc sĩ Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu chỉ vẽ kĩ năng từ chối cho các bạn gái

Dù rằng chuyện này khá tế nhị nhưng trong lúc khẩn cấp, bạn gái cần phải mạnh mẽ. Nhất là khi hoàn toàn không muốn chuyện đó xảy ra, nữ sinh phải thể hiện quan điểm của mình một cách dứt khoát. Cũng có thể "dọa nạt" bạn trai nếu cần thiết phải làm như vậy.

Sau khi sử dụng tất cả những cách trên mà vẫn không hiệu nghiệm, bạn gái nên tự hỏi "Hắn ta bỏ qua tất cả những cách vừa rồi và nằng nặc đòi hỏi bạn thì bạn hãy đặt dấu chấm hỏi rằng hắn yêu bạn vì cái gì?".

Mai Châm

45 cán bộ, giảng viên ĐH Lương Thế Vinh bất ngờ bị 'đuổi ra đường'

Với lý do "chuyên môn không cao" và làm trong những ngành khó tuyển sinh, hàng loạt cán bộ, giảng viên bỗng chốc bị "đuổi ra đường".
Vài ngày nay, tại ĐH Lương Thế Vinh (TP. Nam Định, tỉnh Nam Định) đã xảy ra tình trang hàng loạt cán bộ, giảng viên, công nhân viên hết sức bức xúc, tụ tập tại trường, cùng ký gửi đơn tập thể kiến nghị nhà trường làm rõ nguyên nhân vì sao họ bị chấm dứt hợp đồng lao động (HĐLĐ) ?

Cụ thể, trong đơn họ yêu cầu giải thích rõ lý do cho nghỉ việc với từng người lao động. Giải thích điều 2 trong các quyết định của hiệu trưởng về việc chấm dứt HĐLĐ, các chế độ phụ cấp thôi việc cho người lao động, thời hạn thanh toán như thế nào?


Trường Đại học Lương Thế Vinh, nơi hàng loạt giảng viên, cán bộ bị chấm dứt hợp đồng lao động.

Ngoài ra, họ còn kiến nghị nhà trường thông báo bằng văn bản nội dung và thời hạn giải quyết các quyền lợi về kinh tế cho người thôi việc, như tiền phúc lợi các năm 2011, 2012 cũng như khen thưởng, quỹ lương...; giải quyết công sức của người LĐ đã đóng góp xây dựng nhà trường để có điều kiện cơ sở vật chất như hiện nay.

Phòng Tổ chức- Kế hoạch tài chính của trường đã tiếp nhận đơn để báo cáo lãnh đạo trường nghiên cứu, xem xét giải quyết.

Trước đó, ngày 4/2, hàng loạt cán bộ, giảng viên, công nhân viên trường ĐH Lương Thế Vinh đóng trên địa bàn thành phố Nam Định bất ngờ nhận được thông báo số 43 về việc “nghỉ công tác-chấm dứt hợp đồng lao động” do ông Nguyễn Văn Hùng, Hiệu trưởng nhà trường ký tên. Quyết định này gặp phải sự phản đối quyết liệt của những người bị sa thải vì trong bản thông báo không nêu được rõ lý do bị “đuổi việc”.

Cụ thể, có 45 cán bộ, giảng viên, công nhân viên nằm trong diện chấm dứt HĐLĐ. Theo danh sách những người bị chấm dứt HĐLĐ đính kèm thông báo, khoa Xây dựng và Công nghệ có 7 người bị chấm dứt HĐLĐ; khoa Kinh tế 19 người; khoa Khoa học cơ bản 10 người; còn lại ở các phòng ban khác.

Thông báo cũng nêu: Đối với những nữ cán bộ, giảng viên, nhân viên đang nuôi con dưới 12 tháng tuổi sẽ được giải quyết nghỉ việc sau khi con đã trên 12 tháng tuổi. Nhiều người trong diện nghỉ việc cho biết, từ ngày 8-10/4, họ đã nhận được quyết định về việc chấm dứt HĐLĐ được ký ngày 1/4. Theo đó, thời điểm chấm dứt HĐLĐ là từ ngày 11/4. Tuy nhiên, trong các quyết định chấm dứt HĐLĐ gửi đến người LĐ, không nêu rõ lý do chấm dứt HĐLĐ.

Cũng theo thông báo trên, việc chấm dứt HĐLĐ đối với 45 người này là căn cứ vào các nghị quyết của hội đồng quản trị (HĐQT) nhà trường.

Theo như Nghị quyết số 81 ngày 24/10/2012 của HĐQT Trường ĐH Lương Thế Vinh, HĐQT đã thống nhất việc kiện toàn cơ cấu tổ chức bộ máy, nhân sự, LĐ và tiền lương trong nhà trường giai đoạn 2012-2015. Theo đó, phương án nhân sự, định biên phân bổ cho các đơn vị như sau: Văn phòng HĐQT gồm 2 người; phòng tổ chức - kế hoạch tài chính 8 người; phòng tổng hợp hành chính - quản trị 13 người; phòng đào tạo 14 người; phòng đảm bảo chất lượng đào tạo 6 người, khoa cơ bản 31 người, khoa Kinh tế 21 người, khoa Xây dựng và công nghệ 10 người. Tổng định biên theo phân bổ trên là 113 người.

Hiệu trưởng nhà trường Nguyễn Văn Hùng cho biết: "HĐQT có chủ trương về vấn đề giảm biên chế. Những người thuộc diện chấm dứt HĐLĐ là những người “không có chuyên môn cao” và làm trong những ngành khó tuyển sinh viên".
Theo: Infonet

Học sinh lớp 9 chém thầy giáo 6 nhát

Chỉ vì bị can ngăn đánh nhau, Lê Anh Tuấn đã dùng dao chém thầy giáo trọng thương.


Thầy Ánh bị chém 6 nhát. (Ảnh minh họa)

Ngày 10/4, ông Nguyễn Văn Đông, Trưởng phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Đắk Glei, cho biết, đã đề nghị công an điều tra, xử lý nghiêm vụ học sinh lớp 9 hành hung thầy giáo bằng 6 nhát chém.

Trước đó, sáng 1/4 khi thầy giáo Lý Hồng Ánh, giáo viên dạy thể dục Trường THCS Đắk Pét vừa đến cổng trường liền bị Lê Anh Tuấn, học sinh lớp 9A2, rút dao lao vào chém liên tục khiến bị trọng thương. Ngay sau đó, thầy Ánh đã được người dân đưa đi cấp cứu.

Nguyên nhân ban đầu được xác định: Lê Anh Tuấn có kêu một nhóm học sinh trường khác đến hành hung học sinh trong trường, thầy Ánh phát hiện đã can ngăn kịp thời. Bực mình, Tuấn đã chém thầy giáo để trả thù.
Theo: Thanh Tra

 
blogcongnghe © 2012 | Thiết kế bởi Tâm Nguyên