Login

Cùng nhau khám phá thế giới công nghệ thông tin

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Sự kết hợp hoàn hảo

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Enter để bước vào thế giới Công nghệ thông tin

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Công nghệ thông tin có những biến đổi vượt bậc

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Đột phá mang tính sáng tạo

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Anh sẽ cưới em đồ ngốc ak

Anh sẽ cưới em đồ ngốc ak
Anh sẽ cưới em đồ ngốc ak
Em ơi!!! Tối nay đi chơi nha em .... 
- Đi đâu hả anh .... 
Đấy !!! Cứ mỗi lần em hỏi như thế là lại bỏ rơi anh >"<....hixhix 
-Vâg !! Vì em còn phải học mà ... 
Hix...Học gì lắm thế, vừa phải thôi .Tối nghỉ đi chơi vs anh ik 
-Đồ hâm !!! Đi chơi vs anh em sẽ không được điểm cao, không được làm nhìu tiền, thì sao mà nuôi anh được ... 
Ơ...Đồ Ngố của anh, em tính nuôi anh thật đấy àh ...Thế có thật không anh đợi 


-Khi nào anh ms hết gọi em là Đồ Ngố nhờk .Em có bao giờ Ngố đâu mà gọi như thế hả ....Đổi tên khác cho em dễ th* hơn anh nhé ....

Zậy thì anh gọi em cái tên này nhé, hay cực em àh...dễ th* lắm íh ...

-Tên gì thế ...nếu hay thì gọi đi em nghe xem nào ... 



Vợ .................!!! Vợ ơi................

-Anh !! Gọi ai là vợ đấy, ở đây có ai tên vợ mà gọi, nói em nghe tên dễ th* kia xem nào, mau lên....tò mò lắm rồy ấy.....

Ơ...không phải em bảo anh đổi tên khác cho em hả, anh gọi là vợ rồi còn gì......

-Thôi...! kái tên nge là pik xấu òm, em không chịu đâu >"<...

Ừk!! Anh sẽ không gọi em là vợ, mà em sẽ là Đồ Ngố của anh nhé ....Tự dưng anh thấy yêu em quá ....

-Yêu thì sao lại là tự dưng ???

Thì lúc trứơc anh cũng yêu em, bây giờ cũng vậy, tự dưng - là yêu nhìu hơn đấy ...Sao em cứ hay bắt bẻ anh nhờk, bỏ cái thói bắt bẻ người khác đi, không anh đấm cho đấy ....

-Ốy !! Bảo người ta là vợ mà vũ phu thế, đấm em là phạm luật " Hôn nhân gia đình " không văn hóa chút nào, đấy gọi là bạo lực gia đình phải không anh nhờk ....Mà anh tính giết em thật đấy àh ....

Anh sẽ không giết em đâu, cũng không bạo lực gia đình mà em nghĩ đâu, mình là gia đình hạnh phúc nhất ....Anh sẽ làm tất cả vì em, nuôi em, nuôi con, nuôi cả đàn cún con của em nữa, đánh đổi tất cả vì em lunz ấy .....

-Anh đúng là hâm không ai bằng, đánh đổi tất cả lấy gì nuôi em chứ. Phải để lại một ít cho anh làm vốn sau này chứ, anh không sợ em lấy hết của anh rồi bỏ chốn àh.........Đồ Hâm, sau này đừng nói như thế nhé, phải để vốn lại mà làm nuôi em, anh tính để em chết đói đấy àh ....

Ngốc ! Nuôi em là bổn phận của 1 người làm chồng như anh .Thế em có tính mặc áo cưới ngay không anh mua ....

-Anh không hâm thì sẽ không biết ai hâm nữa , giờ mà anh bảo em lấy anh àh, em còn đang học cơ mà...Cứ đợi đấy ....

Thì anh đặt cọc trước, mốt anh mang em về làm vợ ....Vợ anh đâu rồi, nấu cơm cho anh ăn xem nào, vợ anh giặt quần áo chưa đấy, vợ ơi mình đi ngủ thôi em àh ....

- Kái gì !!! a mắc bệnh hoang tưởng àh, ai bảo em sẽ làm những thứ đó chứ ...Mà anh nghĩ em là gì mà mang về ...Đấm chết bjờ ...

Ơ kìa...chưa lấy em về mà đã như thế rồi, không biết lấy em xong chắc anh sẽ ăn " cơm " dài hạn ấy nhỉ ...

- ....Em là em rất ngoan hiền ấy chứ ....

Zậy chứ có chịu làm vợ anh không nào...

-Anh hay nhờk, không đúng tên em sẽ không đáp lời ....

Ừk thì em có chịu làm đồ ngố sau này của anh không ???

-Em không biết mà ...Đợi xem anh nuôi em như thế nào nhé ...hehe....

Em cũng lợi hại nhờk , bắt người ta còng cái miệng ra cầu hôn mà từ chối thẳng tuột thế...Không thích anh lấy người khác đấy ....Gek em nhất .....

-Ơ...ghét em đấy àh, ghét là không iu, không iu là anh không chịu lấy em làm vợ...em lấy thằng khác àh ....Tủi thân ...

Đồ Ngố !! Anh không lấy em thì sẽ không có ai chịu lấy em đâu ...hê hê...

-Ờ nhờk....Anh xui rồi, lấy em sẽ chịu khổ nhìu đấy ...

Mai em rảnh không, đi với anh một bữa nhé ...Anh sẽ dẫn đi ăn kem vs ăn cá viên ...thix qá ..

-Hứ...anh toàn dzụ em thôi, lúc nào cũng khoe mà có bao giờ cho em ăn mấy thứ đó, lúc ăn thì bao em kem trời lạnh sẽ đau họng đấy, còn ăn cá viên thì bảo là đau bao tử ăn dzô cho mà chết đấy àh...Thế anh bảo em ăn gì chứ >"<...

Thì ai bảo em là vợ anh làm gì ....Anh phải lo cho em chứ ....

Em này, Đừng lấy ai khi chưa nhận lời anh nhé, nếu có ai hỏi cưới thì phải từ chối đấy, bảo là em đã có chồng rồi nhé ....không nghe lời anh đấm chết cho xem ...

-Anh khiếp thế,em không nói dối đâu ....mà em có lấy ai đâu, vừa mới nói là không ai dám lấy em, thế mà cũng sợ àh ...Đúng là hâm, nói thì ghê lắm, nói xong rồi sợ người ta cưới em àh ....

Bởi vì em là kái đồ Ngố của anh, nên anh sợ em bị dzụ đi theo bọn nó đấy ...

-Dụ gì cơ ....dụ anh thì có, chứ ai dám dụ em, mới từng này tuổi mà bảo em lấy chồng, có mà một bầy con àh ..hô hô.....Hâm ơi!!! em yêu anh lắm cơ ....

Thật không...Anh dễ tin người lắm đấy. Nói xạo anh đấm cho hết máu ...

-Ọe...Anh mà hiền thì ai bảo vệ em ....Anh này !!! Em sợ lắm , sợ lắm lắm ....

Sợ gì đồ Ngố của anh ..Nói anh nghe xem, anh bảo kê cho hết đời ....hehe....

-Thật đấy, em sợ em cứ mãi Ngố thế này thì cái người thông minh sẽ cướp anh mất khỏi tay em ...em không muốn như vậy đâu anh àh ....

Ngố ạh !!! Ngố như em anh mới theo, anh mới lấy, không thì anh không yêu đâu......

-Thế àh, anh yêu em thật àh...

Không yêu thật chứ yêu giả thì hỏi cưới làm gì... Ngố thế không biết nữa ...

-Thế có yêu em nhìu không

Sao hỏi lắm thế, yêu nhìu, nhìu lắm lắm lunz íh .....

-Vậy yêu theo kiểu nào anh nhỉ ?...

Lắm chiêu thế, yêu mà còn hỏi kiểu gì nữa àh ...Em đúng là con nít, toàn hỏi lung tung...

-Trả lời em đi, là yêu theo kiểu gì ?......

Êu ơi...em bị làm sao đấy đồ Ngố ....Ờ ừk, yêu em vì em không giỏi giang, không đẹp, không sắc sảo, không thông mình, nhưng lại không tầm thường...hê hê Và vì em là đồ Ngố của anh, vì em mãi là con nít mà anh muốn bảo vệ ......Anh yêu em lắm Ngố àh ...

-Thế nếu em không còn là đồ Ngố của anh nữa, tức là chết íh, thì anh có yêu em không ???

Em bị khùng đầy àh...hỏi vớ vẩn anh đánh cho đừng hỏi sao ác nhé....Đồ Ngố của anh thì mãi là đồ ngố của anh thôi...Nếu em chết thì sao mà yêu cho được, phải sống thì anh mới yêu chứ, thế đừng nói chết chóc ở đây em nhé, không anh dỗi đấy >"<....

-Vâg !!! Em chấp nhận câu hỏi này...em đi ngủ nhé ...Anh cũng ngủ ngon nhak...

Thế không chấp nhận câu hỏi của anh thì em sẽ biết anh lợi hại cỡ nào ...kekke...Chúc em ngủ ngon vợ anh ...

.................................................. ......O.....................................O..... ........................................

-Đồ Ngố ơi!!! Có dậy không thì bảo, dậy anh bảo em nghe chiện này, hay lắm, hay hơn cái chiện con chó Sói nữa cơ........Đừng ngủ lâu như thế emàh...

-Sao ai cũng bên cạnh em như thế này nhỉ, em thật sướng, lúc ngủ còn có bao nhiu người đến ôm em. Còn anh thì không biết là sẽ có ai ôm anh, không biết lúc anh ngủ như em, thì ai sẽ là người mua hoa cho anh. Anh đã mua được hoa Tu-Líp cho em rồi đây....Anh rất thích em mặc bộ áo dài trắng như thế...Nhìn em thật trong sáng và ngọt ngào ....

-Đây này, bó hoa của em đây, dậy mà thưởng thức hương thơm của nó, dậy mà nhìn nó thật mạnh mẽ như em đấy.Tại sao em ngủ lâu như thế chứ, tại sao em lại chốn tránh cái yếu đuối một mình, mà không chịu nắm tay anh đi hết con đường này...Tại sao em lại để anh chỉ nghe lại những câu nói " Em yêu anh " trong đện thoại mà không phải là em đang đứng đối diện anh, nói với anh những lời như thế........

...............................................O.. .............................O.................... .................

Một năm rồi....Ngày nào anh cũng mang hoa cho em, ngày nào cũng kể chiện con Sói cho em nghe, ngày nào anh cũng hát cho em nghe bài " a litter love " mà sao em không hát cho anh nghe, sao không kể lại truyện con Sói cho anh nghe. Em thật chẳng đổi cái tính bướng bỉnh như thế được.

-Anh vẫn nhìn em với tấm hình, nét duyên ấy, em không già, không yếu đuối, vẫn cứng cỏi như những gì em làm, nhưng em không thể nói với anh câu : " Em yêu anh " trong suốt một năm qua.

-Một năm, công việc của em bớt hẳn, chỉ ngủ với hương thơm của hoa Tu-Lip, ngủ với lũ sâu bọ đáng ghét kia mà không phải là anh, ngủ với những mùi ẩm mốc ấy mà không phải trên chiếc giường của em, ngủ với cái lạnh lẽo ấy.Em thật ích kỉ, ích kỉ vì đi mà không đợi anh, đi mà không cho anh biết lý do vì sao em lại tự tử, đi mà không cho anh kịp nói một lời : " Đừng buông tay anh, vì anh cũng yếu đuối như em, vì anh sợ cái khoảnh khắc trống vắng, khắc khoải và hờ hững của em "...Đó là thứ em dành cho anh đấy àh ....
-Một năm qua, anh phải chăm sóc hoa cho em, chăm sóc cho đàn cún của em,chăm sóc hàng cỏ 3 lá xanh mướt ấy, chăm sóc cho mối tình của anh và em. Anh đã từng nghĩ, khi em buông tay anh, anh sẽ không tha thứ cho em, sẽ wên em đi. Nhưng anh không làm được, vì anh rất cần em, rất cần bàn tay nhỏ bé ấy, cần hơi ấm của em, cần em hát cho anh nghe, cần em xoa dịu những nỗi đau khi anh bị té vì đá banh, cần em khóc trên vai anh.Nhưng em đã không cho anh được " cần em "....Nỗi lo ấy, anh đã phải sống trong suốt một năm ... 


-Anh có thể tự trách mình mỗi ngày vì không giữ được hơi ấm của em, nhưng đồ Ngố àh...Em bỏ mặc anh với chiếc váy cưới trắng ấy, nó thật lung linh, em ước sẽ được mặc nó, ước được góp tiền chung với anh mỗi ngày, và chỉ được " 5 ngàn " một ngày thôi.Anh đã dành dụm dùm em, dành được khoản tiền có thể mua cho em chiếc váy cưới ấy, nhưng em không có kiên nhẫn, không chịu đợi ngày ấy, em không có quyết tâm....đồ xấu xa ....
Đồ con nít, anh ghét em lắm, ghét em nhiều lắm em có biết không.Đừng bỏ anh lại một mình như thế này, đừng bỏ anh em àh.Lúc này anh mới cảm thấy sự cô đơn, tẻ nhạt mà không có em bên cạnh. Anh thật yếu đuối và bất lực khi không ngăn cản được em.... 


-Anh sẽ đợi em đầu thai để được yêu em, được cưới em và chăm sóc cho em như anh đã từng hứa.Hoặc nếu anh chết đi, em phỉ bảo vệ anh như một loài Cỏ cứng cỏi bảo vệ một loài Cỏ dại nghèo ngặt như anh.Anh sẽ đợi, sẽ đợi đấy....Vì anh vẫn còn yêu em, yêu em lắm đồ Ngốk àh .....
(Sưu tầm)

Mình chia tay rồi mà em

Mình chia tay rồi mà em
Mình chia tay rồi mà em

_Alo

_Gì hả a?

-Chia tay đi...

_...........

_Im lặng là đồng ý nhé!Từ mai chẳng còn là người iu của nhau đâu

--Cô bất ngờ lắp bắp ko thành lời:

_Lí do e làm j sai àk??

_Không.........

_Thế vì lí do j?Chúng ta wen nhau 3 năm rồi mà?Chia tay như thế là sao hả a??

_Thích

_Anh nói như thế mà nghe đc à?

_Em có làm j sai thì a phải nói chứ?

_Chẳng gì cả...chán rồi....hết yêu..chia tay thôi.. tuổi trẻ mà

--Một cảm giác chạy xẹt wa người cô...ngỡ ngàng..lòng tự trọng như bị cứa vào

_Ừ vậy chia tay..đừng pao giờ gặp nhau nữa

_Không chắc!!

_Anh nói vậy là sao?

_Cúp nhé..tạm piệt

_.........???

----Chia tay thế là chia tay...1 cuộc tình 3 năm bay theo sóng điện thoại....lãng thật....Rốt cuộc có thế thôi à...nhảm nhí thật....Tình cảm nó nhạt thế thôi hả a??Đồ tồi..Chẳng việc j tôi phải pùn vì anh cả..[Cô nói thế]..Và nằm xuống giường..có thứ nước mặn đắng thấm vào gối

--------------------3 Tuần Kể Từ Ngày Chia Tay Ấy----------------
-----Ngày Thứ Nhất-----

--Có điện thoại của a ta

--Cô bắt mày như một phản xạ tự nhiên như người đã có người iu

_Anh gọi tôi có việc gì không?

_Chẳng có gì cả,thích thì gọi

_Dẹp ngay cái giọng điệu khinh khỉnh ấy đi

_Quen rồi bỏ không đc

_Chia tay rồi để tôi gạt phăng a ra khỏi cuộc đời tôi đi

_Chia tay rồi a chẳng là gì của e nữa đâu,a chỉ gọi,và e cứ việc mắng níu e thích..nhưng đừng cúp máy

_A điên vừa thôi...Hãy biến đi với những đứa con gái khác...Đừng gọi phiền tôi

_À e...

_Sao?

_Mình chia tay rồi đấy

RỤP

Tít...tít...tít

--Cô bực tức cúp máy

------Ngày Thứ 2------

--Lại có đt của a

--Ko bắt máy...tắt máy...lại gọi

_Alo..a đừng fiền như thế đc ko?

_Ăn cơm chưa..ưừng có uống sữa liền nhé..đau bụng đấy

---Cô hơi bất ngờ

_A wan tâm làm j?

_Vì biết bụng e ko tốt..ăn uống như thế sẽ đau bụng

_Tôi lớn rồi,ăn uống ra sao chẳng liên wan j tới a cả!!

_Ùmk nhớ ngủ sớm nha..mai e thi đúng ko,ráng thi tốt đó

_Tại sao ...a lại như thế..a mún j ở tôi

_Mình chia tay rồi đấy

----Lại câu nói ấy....a ấy lại nói thế...thì chia tay rồi..tại sao fải gọi điện chỉ để nói câu đó...Cho tôi bình yên ko đc à..Sao a cứ chạm đến tuyến nước mắt của tôi thế hả?

-----Ngày thứ 3----

_Alo

_Tôi van a đấy

_Cho con milu nó ăn chưa e,đồ ăn cho nó bữa a mua còn ko?

_Tôi tặng cho ngkhác rồi

_Sao lại như thế a tặng e mà

_Chẳng việc gì tôi fải giữ cả

_Ừ mình chia tay rồi đấy

----Lại thêm 1 cuộc đt kết thúc bằng câu đó

--Cô ngồi xuống xoa đầu con milu:

"A ấy làm thế là sao hả milu?A ấy biết 3 tuần wa tôi đã cố gạt a ấy ra khỏi suy nghĩ ko?Sao lại làm thế vs tao"

---Cô ấy chẳng cho ai cả..làm sao mà cho đc chứ..........

-----Ngày Thứ 4-----

--Cô bắt máy như 1 thói wen

_Alo...tôi ko uống sữa sau khi ăn cơm..Tôi cho con milu ăn rồi

_Sao hôm wa lại nói tặng cho ngkhác rồi?E vẫn ngốck trong cái khoảng nói dối như ngày nào

_Tôi...

_Trời hôm nay lạnh wá....Lấy cái áo a tặng mặc vào

_Ừ

_Nhà còn sữa bột ko?..Trước khi đi ngủ nhớ uống nhé....

_Ừ

_Hôm nay ngoan thế....ko mắng a à???

_Ừ

_Thôi a cúp đây........À mình chi atay rồi e nhỉ

--Hôm nay e ko mắng a...E ko phản ứng..Vì cổ họng e chẳng nói đc j.........

-----Ngày Thứ 5-------

---Cô chờ đt của a----

10h tối

............Vì sao khi a đi e đã ko ôm lấy a hỡi người

Vì sao đôi chân e cứ đứng nhìn a xa mãi xa..........................

----Tiến nhạc chuông vang lên..cô chợp lấy đt màu trắng..........

_Xin lỡi hôm nay a ngủ tới h` mới dậy

_Ngủ kiều j tới 10h tối vậy hả?

_Hôm nay hỏi ngược lại a à.......

_.................

_Cái wả cầu tuyết a mua còn pin ko...hết pin thì pảo thằng Bi đi mua nhé...wả cầu tuyết ko có đèn nhạc thì chán lắm

_E mua rồi

_E ngoan đến mức a bất ngờ rồi đó......

_Mình chia tay rồi hả a

_Ừ mình chia tay rồi.......a cúp nhé

-----Tít tít tít---------

__A ác lắm,a đã bước ra khỏii tim e.......e đã đóng chặt tim chẳng mún cho a vào nữa....E ko mún nghe giọng nói đó của a.........E ko mún nhìn thấy số a..nhưng e ko ngăn mình bấm tl...e ko ngăn mình nhớ a đc..Tim e cũng ko nghe lời e..chẳng lẽ a lại bước vào tim e một lần nữa....?

-----Ngày Thứ 6-----

_Alo..E tắt nick yahoo đi..treo nick hoài như thế nóng máy đấy,máy thì lại hư chẳng ai wa sữa cho e đâu...

_Quen rồi

_Quen cái j?

_À Donut tới chưa?

_Donut j??

_A gửi một hộp đến cho e..toàn vị socola đó..thích ko?À trà sữa thì chắc chưa tới đâu...Quán đang đông nó pảo sẽ đợi lâu..

_A nói j thế?A đang làm j thế????

_Gửi Donut và trà sữa cho e..Trời mưa gió như vầy a biết e làm biếng đi mua...

_Nhưng..........

_Nhưng cài j?chẳng phải thích 2 món đó nhất sao??

_A làm ơn đi,A mún như thế nào thì dứt khoát đi...Chia tay rồi sao a cứ wan tâm e như thế..E ko chắc là e quên a đc đâu...

_Mình chia tay rồi đấy e à

.........Cúp máy..............

---Bính Boong...Bính Boong---

_Xin lỗi trà sữa và Donut của cô đây ạ!!

.........Mưa phùn rơi nhẹ pên cửa sổ...[nhẹ nhàng]...Chiếc Donut có vài hình mặt cười vs vài miếng socola...thật bắt mắt...ly trà sữa ngọt ngào...

---Nhưng 1 cô gái...lòng nặng trĩu....gương mặt vô hồn....Giọt nước mắt..mặn chát....----

Những ngày tiếp theo...Cô quyết định ko bắt máy nữa..Cô sẽ tự bước ra khỏi cuộc sống của a....Cô quyết định cho tim mình vào ngăn đá..Chẳng còn bận tâm đến a nữa

---Ngày Thứ 10---

_ --------------

_ Duy is calling

.

.

_Không bắt máy

.


_ Duy is calling

.

.

_Không bắt máy

.


.


_Có tin nhắn


.

.

_Duy mất rồi e đến bệnh viện đi

--Cô bàng hoàng buông chiếc đt xuống..lao ra khỏi phòng

--Hai tai cô ù đi,đôi mắt như bị ai lấy tay bịt kín lại,Tim như bị bóp ngẹt,đôi chân cứ guồng chạy,ko dừng lại đc......

_A mở mắt ra đi đồ tồi,Hôm nay e đã uống sữa sau khi ăn cơm đấy..E quên cho con milu ăn rồi..A mắng e đi....A làm j nằm yên vậy?

_Dậy đi Duy..dậy đi...dậy gọi điện cho e đi...E sẽ bắt máy..e sẽ bắt máy mà..E thèm ăn Donut,e mún uống trà sữa..Mưa rồi e lười lắm..A mua cho e đi..À quả cầu tuyết hết pin rối đấy..A dậy mua pin cho e đi...A nghe e nói j ko hả...hả a????????///

.

.

.

.

_Alo Duy hả.hôm nay trời lạnh a nhỉ?

_Im lặng


_A bệnh nặng như vậy sao a ko nói e hả?

_Im lặng

_A ra đi như vậy mà coi đc à?A tệ lắm!

_...........

_A vẫn là người iu của e đấy..Chia tay như thế e chẳng chịu đâu

_......Im lặng


_. . . . . .


_. . .


_À a!E sẽ iu mình a thôi nhé..A cũng vậy nhé?A đã bước vào tim e rồi thì e sẽ đóng chặt tim lại và giữ a trong ấy mãi mãi..E chẳng iu ai khác ngoài a đâu..A cũng vậy a nhé...
(Sưu tầm)

Mẹ!Con yêu mẹ...

Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.

Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.
Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi.
Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quăng đĩa cơm xuống sàn.
Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tô chúng lên bàn ăn.
Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.
Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên:” Con không đi”
Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.
Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.
Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.
Khi bạn 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. bạn cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng bao giờ quay lại.
Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè đi xi-nê. Bạn cám ơn mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác.
Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn rằng không được xem những chương trình ti vi nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đợi cho mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.
Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo mẹ rằng không biết thế nào là sành điệu.
Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.
Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. bạn cám ơn mẹ bằng cách khoá cửa phòng ngủ.
Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ lúc nào có thể.
Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến giữa đêm. Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.
Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học, mang túi sách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.
Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn gặp gỡ ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đáp:” Đó không phải là chuyện của mẹ”.
Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai. Bạn cám ơn mẹ bằng cách trả lời :” Con không muốn giống mẹ”.
Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch Châu Âu không?
Khi bạn 23 tuổi, mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.
Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách giận giữ và càu nhàu:” Con xin mẹ đấy”.
Khi bạn 25 tuổi, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa tít.
Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo rằng:” Mọi việc giờ đã khác xưa rồi”.
Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện để nhắc bạn nhớ một sinh nhật của người thân. Bạn cảm ơn mẹ bằng câu trả lời:” Con thật sự bận mẹ ạ”.
Khi bạn 50 tuổi, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài :” Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào?”.
Và rồi, một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa bao giờ làm sụp đổ tan tành.” Hãy ru con ngủ, ru con qua suốt đêm dài. Bàn tay đưa nôi… có thể cai trị cả thế giới.”
Ta hãy dành một giây phút nào đó để báo hiếu và tỏ lòng kính trọng đối với người ta gọi là Mẹ, dù rằng một số người có thể sẽ không nói điều đó thẳng thắn với mẹ mình. Chẳng có điều gì có thể thay thế mẹ được. Hay trân trọng từng giây phút, dầu rằng đôi khi mẹ không phải là người hiểu ta nhất trong những người bạn của ta, có thể không đồng ý với những suy nghĩ của chúng ta, nhưng người ấy vẫn là mẹ bạn!!!
Mẹ sẽ luôn ở bên bạn, lắng nghe những phiền muộn, niềm vui cũng như nỗi thất vọng của bạn. Hãy tự hỏi chính mình:” Mình có dành đủ thời gian cho mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không???”.
Yêu thương và kính trọng mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác với mẹ. Khi mẹ ra đi, những kỉ niệm yêu mến của qua khứ và cả nuối tiếc sẽ ở lại.
Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người
(Sưu tầm)

Người thầy và những tờ tiền cũ

Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó... 

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình "làm sao mà chọi với người ta"!... Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng "mình có thể". 

Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó... Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó. 

Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học "nhân-lễ-nghĩa" của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là "bí kíp" rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không "cảnh giác" thừa. Gói "bí kíp" mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000đ bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc. 

Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!)... Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy. Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: "Thầy H. mất rồi!". Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: "Sao thầy mất?", rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: "Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã...". 

Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh... Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm... Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: "Thầy ơi... sao không đợi con về...!?". Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về...
Nguồn: pêtalia

Khóc cho tình yêu tuyệt vọng

Tôi vẫn làm việc cùng với em, vẫn âm thầm quan tâm những buồn vui trong cuộc sống của em. Và mỗi chiều về, trong căn phòng vắng, tôi khóc cho tình yêu tuyệt vọng và không lối thoát của mình…


Tôi yêu em bằng tình yêu như thế. Những người xung quanh tôi và em, ai cũng biết tôi đã đấu tranh rất nhiều cho tình yêu ấy, chỉ có em là dường như không hiểu, hay là… không chịu hiểu? Tôi gặp em quá muộn màng, khi em đã đính hôn với người con trai khác. Vậy mà tôi vẫn yêu em, yêu không cần suy nghĩ, không cần toan tính.

Tôi yêu nụ cười rất duyên trên môi em mỗi khi em gặp tôi trong phòng làm việc. Tôi yêu cách nhíu mày suy nghĩ của em trước những đề tài khó. Tôi yêu sự năng động, cái lối suy nghĩ mạnh mẽ và đôi lúc liều lĩnh của em. Tôi yêu tất cả những gì thuộc về em. Đây không phải là lần đầu tiên tôi yêu. Trước khi gặp em, tôi đã yêu đôi lần, nhưng những tình yêu ấy, chóng đến và dễ phai, chỉ có những gì tôi dành cho em là còn lại mãi, còn cho đến tận bây giờ.

Ngày đầu tiên gặp em, tôi biết tôi đã yêu em rồi. Tình yêu thật kỳ lạ, và tôi tự hỏi có phải chăng là tiếng sét ái tình? Em nhỏ hơn tôi bốn tuổi và là nhân viên mới của công ty tôi. Em xinh xắn, dịu dàng nhưng mạnh mẽ và cương nghị. Ánh mắt em khi nhìn tôi đã làm tôi ngơ ngẩn, và lúng túng đến nỗi không biết được em đang hỏi tôi những gì.

Tôi đỏ mặt mỗi khi em nhìn tôi. Tôi trở thành một chàng khờ hậu đậu, vụng về trước em. Tôi tìm mọi cách để mời em đi chơi, đi ăn trưa, ăn tối với tôi. Mỗi khi em bị ốm, tôi lo cuống lên, nào là mua thuốc, mua cháo cho em, bắt em phải nghỉ ở nhà cho khỏe hẳn. Trong ngày sinh nhật em, tôi đã tặng em một món quà ngọt ngào lãng mạn như tình yêu của tôi dành cho em. Tôi phớt lờ lời xì xào của các đồng nghiệp và tôi cũng không cần quan tâm đến chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay thanh mảnh, trắng hồng của em.

Tôi luôn cho rằng, tình yêu là rất quan trọng, rất thiêng liêng. Trên cuộc đời này, đâu phải dễ dàng gặp được người con gái mà mình yêu tha thiết và có thể sẻ chia mọi điều trong cuộc sống với người ấy. Vậy nên, khi gặp em, tôi đã quyết định sẽ vượt qua mọi thử thách để được ở bên em. Tôi luôn tin tình yêu chân thành sẽ làm em cảm động, rằng những gì xuất phát từ trái tim sẽ đi đến trái tim.

Tôi mơ hồ nhận ra em cũng dành tình cảm cho tôi, nhẹ nhàng và kín đáo. Đó là ánh mắt lo lắng của em khi thấy tôi ốm. Đó là khi em lặng lẽ ngồi nghe tôi tâm sự. Tôi luôn mơ đến ngày chiếc nhẫn trên tay em sẽ được thay bằng chiếc nhẫn do chính tôi mua mà trên đó sẽ khắc dòng chữ “Không bao giờ chia tay” và em, em sẽ thật xinh đẹp lộng lẫy bên cạnh tôi trong ngày cưới…

Tôi quyết định lấy hết can đảm để nói với em rằng tôi yêu em, rằng tôi muốn có em trong cuộc đời mình và tôi muốn em hãy làm vợ tôi. Tôi đã ngỡ ngàng khi thấy những giọt nước mắt long lanh trên mi em. Em gượng cười nói với tôi rằng mấy tháng nữa em sẽ kết hôn. Em xin tôi hãy quên em, hãy xem em như một đứa em gái.

Em đã đi con đường mình đã chọn và em không muốn rẽ vào con đường nào khác. Em sợ phải bắt đầu lại từ đầu. Em sợ những lời đàm tiếu và ánh mắt khinh rẻ của mọi người. Em sợ… Câu nói cuối cùng của em là vết dao đâm sâu vào trái tim tôi: “Em từng trách ông trời vì sao cho mình gặp nhau quá muộn màng, nhưng nếu yêu em, xin anh quên hết những chuyện ngày hôm nay và coi như chúng ta chỉ là anh em. Em xin anh”. Nước mắt em rơi, từng giọt lăn dài, lăn dài trên gò má xanh xao.

Tôi mượn công việc để quên rằng em đang ở rất gần nhưng rất xa tôi. Đôi khi vô tình gặp em, tôi tránh nhìn vào mắt em, nhìn em cười tôi thấy tim mình chua xót. Em lạnh lùng và tàn nhẫn bao nhiêu thì tôi trở nên âm thầm và lặng lẽ bấy nhiêu. Tôi cố nén không để cảm xúc thể hiện trên khuôn mặt mỗi khi nghe mọi người bàn tán về đám cưới của em. Tôi dằn cơn ghen khi nghĩ đến đến một ngày em sẽ trong vòng tay người con trai khác. Tôi làm việc như điên, quên cả giờ về. chỉ vì tôi yêu em, yêu em rất nhiều, và không thể quên em.

Tôi vẫn làm việc cùng với em, vẫn âm thầm quan tâm những buồn vui trong cuộc sống của em. Và mỗi chiều về, trong căn phòng vắng, tôi khóc cho tình yêu tuyệt vọng và không lối thoát của mình…
Nguồn: baomoi

Nếu mai anh chết em có buồn không

Cậu bé và cô bé đã wen nhau đc hơn 1 năm, cuộc sống với họ như thiên đường. cô bé rất thương yêu và luôn muốn làm cậu bé vui vẻ. cậu bé thì luôn bảo bọc, chìu chuộng cô bé. Họ đã dự tính biết bao nhiêu cho tương lai sau này. Nhưng rồi những dự tính ấy trở thành kỷ niệm khi nó chưa xay ra ….. 

Cô bé cảm thấy chàng trai wá nhu nhược, cô bé nói gì, cậu bé điều làm theo, cô bé muốn gì cậu bé điều cố gắng làm cho kì đc. Cuộc sống của cô bé khi có cậu bé wá đầy đủ, đầy đủ đến mức làm cho cô bé cảm thấy khó chịu. “Sao anh ấy lại wá nhu nhược như vậy, sao anh ấy không như những chàng trai khác, biết tức giận, biết ghen tuông. Sao anh ấy không bao giờ đưa ra ý kiến về 1 việc gì đó, sao anh ấy không 1 lần đi trước mình trong những buổi đi chơi, chỉ biết đi theo mình. Sao lại có người thiếu tự tin như vậy….” Nghĩ tới đây cô bé nhíu mày lắc đầu không nghĩ nữa rồi quyết định chia tay.

- Mình chia tay anh nhé !

Cậu bé im lặng giây lát gòi gật đầu đồng ý. Họ không gặp nhau 1 thời gian sau đó. Cô bé thấy bị sock vì cái cách trả lời của cậu bé, cô bé càng phẫn nộ khi biết đc rằng cậu bé vẫn thương yêu cô nhưng lại quá hèn kém tới mức không dám mở lời níu kéo cô. Suốt thời gian sau khi chia tay cô bé không wen ai cả, trong đầu cô vẫn nghĩ về cậu bé trong giận dữ. Cô cảm thấy bắt đầu ghét cậu bé.

Rồi 1 ngày cậu bé điện thoại cho cô bé và hẹn cô bé đi chơi. Cô bé hy vọng cậu bé đã thay đổi, sẽ đủ can đảm níu kéo cô, vì cô đoán cậu vẫn còn yêu cô. Họ đã rất vui vẻ, cậu bé đã làm cô bé cười rất nhiều. Nhưng điều đáng thất vọng là trong suốt cuộc đi chơi họ đã không nói gì về tình cảm của nhau. Cậu bé đưa cô bé về nhà khi trời tối, đứng trước cửa nhà cô bé, cậu bé hỏi khẽ:

- Nếu ngày mai anh chết, em có khóc không !!

- Không bao giờ.

Bằng giọng bực tức vô độ, cô bé giận dữ bức vào nhà và đóng sầm cửa lại, không để ý gì tới 1 nụ hài lòng trên mặt cậu bé. Cô không ngờ chàng hèn kém tới mức nghĩ đến cái chết mà không nghĩ sẽ níu kéo bạn gái trong khi bạn gái mình chưa có người yêu khác.

Ngày hôm sau cô hơi bất an vì câu hỏi đó của cậu bé, cô điện thoai cho cậu bé, bên kia đầu dây là giọng của mẹ cậu bé trong nước mắt. “ nó đi rồi cháu ạh, đi xa bác rồi, đi mãi mãi rồi” cô bé hốt hoảng, trong đầu cô chợt nghĩ “anh ấy đi đâu, sao lại đi, sao thế ….” Rồi hàng ngàn hàng ngàn suy nghĩ trong đầu khiến cô ném điện thoại xuống, và chạy wa nhà cậu bé, wên cả việc chào mẹ cậu bé.

Cậu bé nằm yên trước mặt cô bé, nụ cười hiền từ mà cậu dung để cười với cô bé vẫn đang ở kia, trên mặt cậu bé. Giờ đây cô bé thấy sao nụ cười đó quá thân quen, sao nụ cười đó lại dịu dàng thế, sao nụ cười đó trong wá khứ đã làm cô ấm áp bao nhiu thì nay lại lạnh lẽo bấy nhiu. Cô đứng như chết lặng, nước mắt không ngừng tuôn chảy…. căn bệnh wái ác đã lấy mất cậu bé.

Mẹ cậu bé bước tới bên cô bé và đưa cho cô bé 1 lá thư, lá thư mà cậu đã dùng những giờ phút cuối cùng của cuộc đời để viết.

“Bé ngốc của anh àh ^^, anh xin lỗi vì bỏ em lại 1 mình trên cuộc đời này. Em nhớ không em đã từng đòi anh phải chở em đi 30 km chỉ để mua 1 cây kẹo em thích rồi sau đó nói anh ngốc wá, em nói dzậy cũng làm thiệt. Rồi lúc em đòi anh phải cõng em đi lên 4 tầng lầu của 1 siêu thị và anh đã phải bò đi khi lên tới nơi vậy mà em còn trách, đáng đời ai biểu yêu em … Còn nhiều lắm em nhỉ, kỉ niệm mà, nhiều lắm. em đã từng trách anh sao anh lúc nào cũng không có chính kiến, lúc nào cũng chỉ biết nghe theo em, chìu chuộng em lúc đó anh chỉ im lặng, và h anh sẽ cho em câu trả lời, vì đó là lúc anh biết mình sống không còn đc bao lâu nữa em àh. Anh phải dùng hết sức để che chở và chìu chuộng những ý thích của em để em không bao giờ buồn nữa, nhưng h anh xin lỗi vì anh không thể che chở, chìu chuộng em đc nữa. em cũng từng hỏi sao không bao h em thấy anh đi trước em như những người con trai khác, chỉ lủi thủi đi theo sau em, không đáng mặt nam tử gì hết, anh rất muốn nói vì anh không muốn em nhìn thấy anh way lưng về phía em ^^. Có lẽ em cũng buồn lắm khi anh chấp nhận lời chia tay của em quá dễ dàng phải không em, anh không muốn mình chia tay đâu, thật lòng đấy. nhưng đó là ý của em mà, anh chỉ muốn em vui. Vả lại anh cũng không muốn em buồn khi anh ra đi. Anh đã cảm thấy rất vui vì câu trả lời của em hôm wa. Ít nhất trong suốt thời gian mình quen nhau anh đã cho em niềm vui, và đến phút cuối đời anh, anh vẫn không làm em khóc. Anh Yêu Em nhiều lắm, ngốc ạh”

Cô bé khóc òa lên như 1 đứa trẻ, cô quỳ xuống bên cạch cậu bé và gào to lên giữ không khí trang nghiêm

“Đồ ngốc, ai bảo anh không làm em khóc, em nói dối đó có biết không, sao lại có người ngốc như anh chứ, Em Yêu Anh nhiều lắm lắm anh có biết không …….”

Và cô đã biết cô chưa bao giờ ngừng yêu cậu bé kia, ngay khi họ đã chia tay và ngay khi cô nghĩ là cô ghét cậu bé thật nhiều, tình yêu có thể hiện diện ở khắp nơi, 1 cử chỉ quan tâm, 1 sự chìu chuộng, và cả trong sự giận hờn, ghen ghét.

Giờ đây xung quanh cô bé chỉ toàn là kỉ niệm với cậu bé, cô bé xót xa khi nhớ về những ngày bên cậu bé, cô càng xót xa hơn khi nghĩ về những tương lai mà họ đã từng dự tính. Tương lai đã trở thành kỉ niệm ngay cả khi nó chưa xẩy ra.
(Sưu tầm)

 
blogcongnghe © 2012 | Thiết kế bởi Tâm Nguyên