Login

Cùng nhau khám phá thế giới công nghệ thông tin

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Sự kết hợp hoàn hảo

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Enter để bước vào thế giới Công nghệ thông tin

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Công nghệ thông tin có những biến đổi vượt bậc

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Đột phá mang tính sáng tạo

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

30 Giây đủ cho bạn làm gì ?

{VnTim™} Xã hội ngày một phát triển và theo đó thời gian ngày càng quý vậy với 30 giây ngắn ngủi thì đủ cho bạn làm gì ??


Đủ để nói một câu chào và một cái bắt tay.
Đủ cho cả chục cái nhíu mày thóang qua...
Đủ để bỡ ngỡ nhận ra người bạn cũ.
Đủ để hét lên sợ hãi vì một chuyện ma.

Đủ để ướt một bờ vai lúc chia xa.
Đủ để hí hóay viết lời xin lỗi...
Đủ để cười sặc sụa vì một câu chuyện hóm hỉnh
Đủ để dúi một viên kẹo để dỗ dành

Đủ để nghóeo tay làm một lởi hứa
Đủ để thực hiện một phi vụ nắm tay bất ngờ có báo trước !
Đủ để nhìn và đóan
Đủ để ôm thật chặt.

Đủ để hôn thật sâu
Đủ để đấm vỡ mặt nhau
Đủ để vỗ vai, động viên chân thành
Đủ để phớt lờ một người không muốn quen

Đủ để nói một lời từ chối
Đủ để nhìn thấy cái vẫy tay của người sắp đi xa
Đủ đễ làm tổn thương nhau mãi mãi....
Đủ để làm ngơ không thèm nghe một lời giải thích...

30 giây không ít tí nào, đủ làm một đống chứ
Nếu có bạn trong 30 giây , tôi cũng chưa biết sẽ làm gì ?
Có thể chửi bạn một câu...... tát bạn một cái thay cho lời chào thân thiện !?!?
Còn bạn nếu có tôi trong 30 giây, 30 ngày bạn sẽ làm gì ?

30 giây đủ để bạn làm gì ? 30 giây , không là gì nhưng là tất cả . Đủ để thay đổi... cuộc đời !

Còn bạn thì sao, nếu cho  bạn 30s bạn sẽ là gì ???

Thời gian là gì ?

VnTim™  ^-^ Thời gian là gì? Có phải nó là vô tận như ta vẫn thường nói không? Nếu không thì điểm đầu và điểm cuối của nó là đâu? Chúng ta sẽ làm gì với những hiểu biết đó?Nói theo cách dễ hiểu nhất, thời gian là cái cho ta biết cái A và cái B , cái nào xảy ra trước cái nào, nó cũng cho ta một đại lượng cho biết khoảng cách giữa 2 cái sự kiện A và B đó.
Sự thật đúng là như thế, có điều nếu nói một cách tổng quát hơn thì nó là đại lượng cho biết sự diễn biến của các quá trình, về thứ tự và mức độ của chúng. Thời gian chỉ trôi theo một chiều duy nhất và những gì nối tiếp nhau trong cái chiều đó chúng ta gọi là quan hệ nhân – quả. Vậy thời gian có điểm bắt đầu và kết thúc hay không.
Sẽ không có gì quá khó khăn về điều này. Ta lại xem lại khái niệm thời gian. Thời gian đơn giản chỉ có tác dụng cho phép trật tự và mức độ của các quá trình, vậy có nghĩa là định nghĩa này sẽ mất hiệu lực với những gì không thuộc giới hạn của từ “quá trình”.
Trước hết ta hãy cứ khẳng định rằng định nghĩa thời gian nói trên cho thấy thời gian không hề vô hạn trong quá khứ, nó ra đời vào lúc vũ trụ ra đời (BIGBANG). Tại sao lại thế? Cho đến thời điểm này, con người vẫn chưa mấy hi vọng biết một chút thông tin gì về thời điểm sau trước BB, thậm chí là ngay cả vào đúng lúc BB bùng phát (xem topic “BB. điều không thể hiểu”). Ta buộc phải coi rẳng toàn bộ những gì chúng ta thấy được hiện nay đều khởi điểm từ BB, các qui luật của tự nhiên, các hạt và mọi hình thức biểu hiện của vũ trụ dều ra đời từ đó, thế giới chúng ta đang sống chỉ được ra đời với tác động trực tiếp của vụ nổ này. Do đó thời gian chúng ta cảm nhận được, tức cũng chính là caimá chúng ta định nghĩa là thời gian chỉ có ý nghĩa với những qui luật, trật tự do BB qui định. Về vấn đề này đã có nhiều chủ đề nhác đến, một lần nữa xin được khẳng định rằng thời gian hay chính xác là cái mà chúng ta định nghĩa là thời gian bắt đầu từ BigBang, nó không vô hạn trong quá khứ mà nó bắt đầu trước khi chúng ta ra đời khoảng 15 tỷ năm (năm này cũng là năm tự định nghĩa và công nhận thôi nhé)
Vậy nó có điểm kết thúc hay không? Có phải mọi thứ có điểm khởi đầu đều phải có điểm kết thúc?
………………………………… Phải chăng thời gian sẽ kết thúc cùng với sự chấm hết của không gian, tức là của vũ trụ? Nhưng liệu vũ trụ có chấm hết hay không và nó sẽ kết thúc ra sao?Như ta đã biết, vũ trụ khởi đầu bằng một vụ nổ lớn cách đây khoảng 15 tỷ năm. Tuy nhiên ở đây xin lưu ý lại rằng kết quả này chưa phải chính xác tuyệt đối.
Ta lại quay lại, vũ trụ bắt đầu bằng một vụ nổ lớn và từ đó kích thước của nó cứ tăng dần và không gian chúng ta biết tới cũng tăng không ngừng. Như thế thì chẳng có gì khó khăn để đi đến một điều là có thể dựa vào mức độ dãn nở của vũ trụ ngày nay để suy ra được vũ trụ đã có được bao lâu rồi. Vậy thì sự dãn nở phụ thuộc vào cái gì? Đó chính là hằng số Hubble. Nó cho chúng ta biết chính xác về quá trình tăng tốc của sự giãn nở để đưa ra được kết luận chính xác bằng một phép tính ngược đơn giản.
Thế nhưng chúng ta chưa thể vui mững nhanh như thế được, ngày nay ta nói vũ trụ đã 15 tỷ tuổi là vì hằng số Hubble được xác định ngày này đã tương đối đủ tin cậy là 75km/sMpc. Tuổi của vũ trụ tỷ lệ với nghịch đảo của hằng số này là 15 tỷ. Tuy nhiên ngay cả hằng số này cũng không chính xác, hiện nay chưa một ai có thể khẳng định về sự chính xác của hằng số này.
Sự quan trọng của hằng số Hubble không chỉ là với quá khứ mà sẽ còn quan trọng hơn vì nó liên quan cả đến tương lai của vũ trụ nữa.
Ta hãy xét một đại lượng nữa có liên quan mật thiết đến tương lai của vũ trụ. Đó là mật độ trung bình của vũ trụ. Ta xét mối tương quan của mật độ này với một mật độ tới hạn có thể tính được.
+Nếu mật độ trung bình d < dt (mật độ tới hạn) thì vũ trụ là giãn nở mãi mãi (vũ trụ mở) với tốc độ dãn nở tiếp tục tăng.
+Nếu d = dt thì vũ trụ vẫn tiếp tục giãn nở nhưng với tốc độ giảm dần nhưng không bao giờ về không (vũ trụ phẳng)
+ Nếu d > dt thì sự giãn nở sẽ được thay dần bằng sự co lại và vũ trụ dần trở về trạng thái ban đầu (vũ trụ đóng)
Hiện nay người ta đo được dt = 10-29g/cm3. Theo như quan sát hiện nay thì vũ trụ có vẻ như là một vũ trụ mở, tức là giãn nở mãi mãi với tốc độ tăng nhanh tuy gia tốc có thể giảm. Có điều một lần nữa chúng ta lại phải dừng lại trước khi nghĩ rằng vậy là ta đã biết tất cả về tương lai của vũ trụ, có nghĩa là của cả nhân loại nữa. Đó là vì một lần nữa kẻ gây cản trở trên con đường khám phá vũ trụ của chúng ta lại là hằng số Hubble.
Mật độ tới hạn của vũ trụ được tính theo công thức:
dt = 3H2 /8 pi G
Và như vậy là với một hằng số chưa xác định hoàn toàn là hằng số Hubble ở đây thì chúng ta vẫn chưa thể xác định được chính xác mật độ tới hạn của vũ trụ. Chưa kể nếu có sự xuất hiện của vật chất tối thì mật độ của vũ trụ có thể sẽ khác với những gì chúng ta đã biết.
 ——————————————————————————–Đoạn trên trích trong chủ đề tháng 10 “Bàn về vũ trụ học hiện đại”Nếu vũ trụ là đóng, chúng ta sẽ biết đến sự kết thức thời gian tại một thời điểm kết thúc đưa tất cả trở về với ZERO.
Còn nếu vũ trụ là mở hay phẳng thì sao? Vũ trụ sẽ giãn nở mãi mãi, vậy thời gian là vô hạn?

Đến nay có thể khẳng định chúng ta đang sống trong một vũ trụ mở (Opened Univers) do những quan sát gần đây nhất đã cho thấy rằng vũ trụ đang giãn nở với gia tốc rất mạnh và nó sẽ giãn nở mãi mãi. Nhưng Vậy thì liệu có một điểm kết thúc của thời gian không? Có một giả thuyết về sự tự sản sinh của các hạt. Cái này đến nay bị coi là không có cơ sở, nhưng thôi thì hay coi nó là một giả thiết.
Nếu việc này là có thật, tức là có sự tự sản sinh của các hạt để bù vào các chỗ trống do giãn nở của vũ trụ thì có thể là thời gian sẽ là vô hạn, nó không hề có điểm kết thúc do sự giãn nở không thể làm ảnh hưởng đến vật chất chứa trong vũ trụ, các phản ứng lí – hoá vẫn cứ diễn ra và dù có tồn tại sự sống hay không thì các quá trình vẫn không ngừng lại, do đó thời gian là tồn tại.
Còn nếu việc tự sản sinh của các hạt là hoàn toàn không có cơ sở và sự thật là không hề có hiện tượng này xảy ra thì sao?
Phải nhấn mạnh rằng đây mới là một giả thuyết thật sự cần nói đến, nó đã gần như kết luận vì giả thuyết phía trên thực tế là không có cơ sở)
Vũ trụ sẽ gĩn nở mãi trong khi số lượng các hạt thì đã được đính hình.
Thế nên mật độ vật chất trong vũ trụ sẽ giảm dần, các hạt sẽ ngày càng cách xa nhau.
Nhiều tỷ năm nữa, các hành tinh, các ngôi sao hay chỉ đon giản là các mảnh vụn của chúng cũng sẽ dần phân rã trong sự nở ra của vũ trụ. Tiếp đó các hạt sẽ xa nhau đến mức các tương tác giữa chúng sẽ trở nên nhỏ nhất có thể (có lẽ là có một mức lượng tử)
Có thể là 10 hay 15 tỷ năm nữa và cũng có thể là lâu hơn, cả vũ trụ sẽ chỉ còn là một vùng nghĩa địa đen tối, không một dấu vết của sự sống. Các tương tác nhỏ nhất kể cả là của photon hay các graviton cũng đã đến lúc nhỏ đến một mức lượng tử đã nói, hay là có thể nhỏ hơn nữa để về với 0.
Các tương tác chấm dứt đồng nghĩa với việc các quá trình lí hoá chúng ta đã biết đều ngừng lại.
Thời gian cuối cùng vẫn chấm hết và chúng ta đành chấp nhận một tương lai … không một tia hi vọng; chấp nhận một kết thúc âm thầm, lạnh lẽo và cái đáng sợ của sự vô tận!
.Vấn đề chúng ta quan tâm lúc này là thời gian tác động lên cuộc sống của chúng ta ra sao? Có chiếc đồng hồ nào cho chúng ta một cách đo thời gian chính xác và đều đặn hay không? (ở đây không nhắc đếm khái niệm thời gian tuyệt đối và tương đối của cơ học Newton cũng như cơ học tương đối)…………………………………… Ở trên đã định nghĩa sơ qua thời gian vật lí và thời gian tâm lí.
Bây giờ ta sẽ bắt đầu nhắc tới một chút về thời gian tâm lí
.
Trước hết, hãy thử xem qua một chút về tuổi thọ của chúng ta. Lâu lắm không xem các tài liệu thống kê chính xác nên cũng không nhớ lắm là tuổi thọ trung bình của con người bây giờ là bao nhiêu nữa, cứ tạm coi là 65. Vậy 65 này là gì? Đó là cái mà ở trên đã được định nghĩa là thời gian vật lí. Nó tương ứng với 65 năm đo theo chu kì quay của Trái Đất quanh Mặt Trời. (chu kì này chính xác là 365,2422 ngày). Con người thuộc loại có tuổi thọ khá cao so với các động vật khác trên Trái Đất. Ta nuôi một con chó, may mắn ra thì nó sống được đên 15 – 20 năm. Tuy nhiên có một số loài rùa có thể sống đến 200 – 300 năm, lại có những động vật bất hạnh chỉ sống được vài ngày (con muỗi chẳng hạn), thậm chí là đúng 1 ngày. Thế thì nếu một lúc nào đó bạn thấy thương tiếc con vật nuôi của mình và ước gì nó cũng sống lâu được như con người thì liệu bạn có thấy quá bất công khi lại có những “kẻ” sống dai gấp 3,4 lần con người như thế không?
Không nên như thế chút nào vì chúng ta nên biết rằng thời gian không có cùng một giá trị cho mọi đối tượng sinh vật. Một năm Trái Đất vẫn chỉ quay quanh Mặt Trời có 1 vòng và cũng chẳng bao giờ ít hơn, có điều với chúng ta, một năm tươg ứng với 1/65 của cuộc đời còn với một con rùa có tuổi thọ cỡ 200 thì đó là 1/200, có nghĩa là rtốc độ sống của nó chậm hơn của chúng ta rất nhiều, một con kiến nhỏ cũng thế, tốc độ sống của nó quá nhanh (vài ngày) nên nó không bao giờ định nghĩa được 4 mùa có gì khác nhau, nhưng những gì nó trải qua thì không ngắn hơn chúng ta chút nào. Với nó vài ngày ngắn ngủi đó cũng dài như hàng chục năm của chúng ta vậy, nó cũng có những trải nghiệm của riêng mình, trong khi con rùa thì sống quá chậm (thế nên mới nói “chậm như rùa”), cuộc sống của nó không hề có gì là sung sướng vì mức độ trải nghiệm của nó không tỷ lệ nghich với tốc độ sống. (Ai đọc truyện Doremon thì nó tương tự cái này đấy)Vậy là chúng ta có một ví dụ đầu tiên cho thấy thời gian không có giá trị tương đương nhau. bạn đeo đồng hồ cho chó của bạn thì cái đồng hồ đó sẽ chỉ những khoảng thời gian bằng nhau tương đương với đồng hồ của bạn, nhưng cùng khoảng thời gian được đo như vậy thì chặng đường bạn trải qua sẽ lớn hơn của chú chó khá nhiều đấy.
Thời gian đó gọi là thời gian sinh học.
Thế còn thời gian tâm lí?
Tại sao 15′ đợi nàng lâu đến thế mà vài giờ trò chuyện thì lại tưởng như chỉ vài giây?
Câu hỏi này quá dễ, mọi người đều trả lời rằng đó là do tâm lí quyết định, ta sẽ thấy thời gian trôi chậm hơn khi chờ đợi còn những phút giây tươi đẹp sẽ qua nhanh hơn. Điều đó hoàn toàn đúng, nhưng ít người nghĩ đến một khái niệm gọi là “thời gian tâm lí”, có chăng nghĩ tới thì họ sẽ không nghĩ xem liệu nó có nhiều quan hệ với chúng ta hay không, tất cả đều cho rằng đơn giản chỉ là những trạng thái cảm xúc khác nhau, nó không nói lên một điều gì về vật lí cả. Sự thật là khi bạn sống trên một hành tinh khác, tuổi thọ của bạn so với khi ở Trái Đất không có gì thay đổi cả. Tuy nhiênbạn có thể bị chính cảm giác của mình đánh lừa nếu như chu kì thời tiết của nơi ở mới không giống như ở Trái Đất. Nếu chu kì thời tiết là nhỏ thì có thể bạn sẽ cảm thấy mình sống lâu hơn nhưng kì thực khi bạn sống được 1 năm ở nơi đó thì ở Trái Đất đã là hơn 1 năm rồi còn nếu chu kì thời tiết dài hơn thì sẽ là ngược lại.Thời gian tậm lí, chẳng qua nó phát sinh từ các cảm xúc của con người, nó bị chi phối hoàn toàn bởi những gì diễn ra trong bộ não. Tất nhiên phần nào đó ta vẫn cảm nhận được thấy thời gian vật lí ngay trong khi các quá trình tâm lí diễn ra vì thế giới mà ta đang sống vẫn là thời giới vật lí. Tuy nhiên nếu nói rằng thời gian tâm lí khong có ý nghĩa gì vì nó chỉ là cảm xuc thí không ổn. Một phần lí do tạo nên thời gian tâm lí là tốc độ các phản ứng sinh hóa trong cở thể con người bị thay đổi tùy theo tình trạng tâm lí, đó chính là tốc độ sống của con người đã bị thay đổi đôi chút (cái này có lẽ cũng giống với thời gian sinh học nói trên.) Rõ ràng thời gian tâm lí này có làm thay đổi đến thời gian của chúng ta. Có điều thời gian tâm lí lại của riêng mỗi người, mỗi người trong cùng một thời điểm có những trạng thái tình cảm khác nhau và thời gian tâm lí của họ sẽ khác nhau. Trong khi thời gian vật lí lại là độc lập với thế giới của giác quan và cảm xúc, vậy thì khó mà tin được lại có một mối liên hệ nào giữa 2 loại thời gian này.
Dù sao thì tôi vẫn nghĩ rằng mối liên hệ này có tồn tại. Platon từng nói một câu : “Thời gian chỉ tồn tại trong thế giới vật lí cảm giác của con người mà thôi!”
Liệu chúng ta có nên vội vàng kết luận đó là một quan điểm triết học sai lầm? Tôi nghĩ nên coi đó là một ý tưởng nên xem xét thì hơn (mặc dù thật sự là rất khó tin và có lẽ khi nói câu đó, nhà triết học này cũng chưa có nhiều ý niệm về thời gian và không gian theo một cách nào gọi là hiện đại cả).
Có thể nhiều người không tin (mà có lẽ không ai cả) nhưng tôi thì tôi nghĩ rằng tôi đã từng cảm nhận thấy mối liên hệ của 2 loại thời gian này. Tôi đang cố gắg thử lại một lần nữa trước khi nói về nó. Có điều việc này thật sự khó khăn vì tôi chỉ có thể đo được thời gian vật lí một cách dễ dàng thôi, còn để đo được thời gian tâm lí thì cần có những trạng thái tâm lí phù hợp, mà khi mang theo một cái đồng hồ tính giờ thì tôi không thể tự điều chỉnh trạng thái tâm lí của bản thân được.
(Trích và tóm tắt một đoạn trong sách “…. Bản chất thời gian …” – một cuốn sách mới nằm trên … bản thảo của tác giả!) Theo tôi thì không thể nói rằng chiều thời gian tồn tại song song với các chiều khác. Còn không gian thực chất có bao nhiêu chiều thì chúng ta không thể biết được, việc đánh số thứ tự các chiều mà trong đó coi chiều thời gian là chiều thứ tư cũng chỉ là do cách đặt tên của con người mà thôi. Hãy giả sử rằng không gian có tới n chiều mà chắc chắn rằng n>4. Chúng ta không thể biết được điều đó vì chúng ta là những sinh vật 3 chiều (nếu tính 1 chiều thời gian thì coi như là 4), tạo hoá không cho phép chúng ta cảm nhận được những gì không thuộc thế giới của chúng ta. Không gian cong? Có thể, nhưng đó là với thế giới nhiều chiều hơn, còn với chúng ta , thế giới 3 chiều của chúng ta vẫn chỉ thẳng mà thôi. Các bác hãy tưởng tượng một tờ giấy với một đoạn thẳng vẽ trên đó, đó là một hình ảnh 2 chiều. Bây giờ hãy vẽ thêm vào đó một con người , một nhân vật hoạt hình chẳng hạn thì chúng ta sẽ có một con người 2 chiều. Với nhân vâtỵ hoạt hình của chúng ta thì không gian chỉ có hai chiều và đoạn thẳng trước mặt anh ta luôn luôn thẳng. Chúng ta có thể gấp tờ giấy lại và nói rằng nó conmg nhưng với nhân vật hoạt hình của chúng ta thì nó luôn là một đoạn thẳng vì hiển nhien khi chúng ta gấp tờ giấy lại là chúng ta đã cho nó một chiều không gian thứ ba nhưng một con người hai chiều thì chỉ biết có hai chiều mà thôi nên không thể biết đến chiều cong thứ ba này. Chúng ta cũng vậy, chúng ta làm sao nhận thấy sự cong của không gian vì nó đã thuộc về một chiều không gian khác mà con người không cảm nhận được. Còn về thời gian, chúng ta sẽ đi ngược được thời gian khi mà chúng ta đạt vận tốc nhanh hơn ánh sáng. Chúng ta biết rằng mọi thông tin của mọi sự kiện đều được ánh sáng truyền đi, thời gian do đó trôi đi với tốc đọ của ánh sáng. Như vậy nếu chúng ta đạt vận tốc lớn hơn của ánh sáng thì chúng ta sẽ đuổi kịp nó, đuổi kịp ánh sáng và khi đó ta sẽ có thể đuổi kịp các sự kiện đã đi qua. Tuy nhiên chúng ta sẽ nhìn thấy lại các sự kiện của quá khứ còn có can thiệp được vào hay không thì chưa thể khẳng định được. Còn đến tương lai ư? Có thể, nhưng đến giờ điều đó có vẻ vô lí vì chúng ta sẽ đến tương lai như thế nào vì thực chất thì với chúng ta đó là những sự kiện chưa xảy ra cơ mà.
……………….
Khi v>c thì thời gian trôi ngược. Tại sao?
Trước hết chúng ta hãy đơn giản hoá khái niệm thời gian. Thời gian thực ra chỉ là một đại lượng chúng ta dùng để xác định tốc độ của các quá trình, các sự kiện. Mà ta biết rằng con đường nhanh nhất mà chúng ta biết tới các sự kiện là con đường của ánh sáng, sự kiện sẽ được biết tới khi ánh sáng của nó truyền được tới chỗ chúng ta.
Để cho dễ hiểu, tôi lại xin được lấy một ví dụ: giả sử tại một điểm X xảy ra một sự kiện A. Ánh sáng của sự kiện này truyền tới điểm Y với vận tốc c= 3.10^8m/s. Do đó nếu ta đứng tại Y chúng ta sẽ thấy được sự kiện đó saukhoảng thời gian t = XY / c. sau khi qua điểm Y của chúng ta, ánh sáng của A lại tiếp tục truyền đi với tốc độ c như cũ. Bây giờ, hãy tưởng tượng rằng chúng ta có một tốc độ v>c. Chúng tẳu dụng tốc độ thần kì này để đuổi theo tia sáng mang theo hình ảnh của sự kiện A vừa đi qua. Với tốc đọ lớn hơn, chúng ta sẽ đuổi kịp tia sáng đó tại một điểm Z nào đó. Tại đây chúng ta hãy xoay đầu để cho mắt minhg hứng chọn tia sáng đó. Và như vậy chúng ta sẽ thấy sự kiện A một lần nữa. Như vậy là bằng cách đuổi kịp ánh sáng (tức là v>c), chúng ta sẽ đuổi kịp mọi sự kiện và như vậy có nghĩa là thời gian của chúng ta đang trôi ngược đấy. Còn thực sự chúng tacó can thiệp được vào không nếu thực sự chuyện đó xảy ra thì tôi không dám kết luận, cac bạn có thể đọc kĩ lại những bài viết trên và tự đưa ra phán đoán của mình.
………………………………
“Thời gian chỉ tồn tại trong thế giới vật lí cảm giác của con người mà thôi”
Platon
tôi vẫn nghĩ rằng thời gian có thể coi như là một chiều khác của không gian. Và như vậy chúng ta hãy lập một hệ toạ độ với 1 trục thời gian và 3 chiều không gian (chúng ta đang coi thời gian cũng như một chiều không gian). Như vậy chúng ta sẽ thấy chúng ta đang sống trong một không gian 4 chiều mà chúng ta luôn phải chuyển động theo cùng một hướng đã quy định, đó là hướng của trục thời gian. Chúng ta có thể chuyển động theo ý muốn trong 3 trục còn lại nhưng với trục thứ tư này thì không thể, nó buộc ta phải chuyển động theo chiều tiến của nó mà không thể đổi phương hướng hay thay đổi tốc độ. Tại sao lại như vậy? Hãy thử giải thích điều này một cách đơn giản như sau. tôi nghĩ ra một giả thiết rằng chiều thời gian, tức là chiều không gian thứ tư của chúng ta có một trường từ rất mạnh, đủ để kéo chúng ta và mọi vật chúng ta cảm thấy trong thế giới của chúng ta theo. Vận tốc thoát của chúng ta trong trường hợp này là v>c (lớn hơn vận tốc của ánh sáng). (Điều này không thể thực hiện được trong phạm vi của thuyết tương đối). Và tôi vẫn bảo vệ ý kiến của mình cho rằng nếu thời gian đã là một chiều khác của không gian thì chúngta cũng có thể chuyển động trong nó cũng như chuyển động trong không gian và tác động vào nó. Còn quan hệ nhân quả, tất nhien đó là đúng nhưng dù sao thì theo tôi đó vẫn chỉ là một phép suy luận logic của con người, chúng ta không thể khẳng định nó. Trở lại với câu nói của Platon, ban nào có nghiên cứu sinh vật học chắc biết rằng thời gian trôi qua với mỗi loai động vật khác nhau. Một con kiến chỉ sống đưọc vài ngày nhưng với nó, khẳ nang cảm nhận thời gian của nó làm cho vài ngày đó của nó cũng dài như vài chục năm của chúng ta vậy, cũng giống như khi con kiến nhìn một ngọn cỏ, với nó đấy là một ngọn tháp cao nhưng với chúng ta thì thế nào các bác biết rồi đấy. Qua ví dụ vừa rồi, chắc các bạn đã hiểu ý tôi định nói gì. Thời gian chúng ta thấy thế vì đó là do chúng ta cảm nhận nó bằng một loại giác quan cũng như các giác quan khác mà thôi. Nghe có vẻ vô lí nhưng  hãy thử suy nghĩ kĩ những điều tôi vừa nói xem nhé!

Quản lý thời gian là gì?


VnTim™ Đã bao nhiêu lần bạn nói rằng: "Giá mà thời gian trong ngày dài hơn thì tốt!".

Bạn luôn phải đối mặt với những thời gian chót cũng như các vấn đề cần phải giải quyết. Lúc nào cũng phải làm cho kịp thời hạn, phải giải quyết cho xong các vấn đề và lúc nào cũng có các đòi hỏi đặt ra trên quỹ đạo thời gian của bạn.

Nhưng thành thật mà nói nhiều người trong chúng ta đã phải công nhận rằng chúng ta chưa bao giờ dành thời gian để suy nghĩ về cách thức sử dụng thời gian của mình sao cho tốt hơn. Chúng ta làm việc theo những kiểu nhất định chúng ta tìm cách để đương đầu với công việc hằng ngày và tự bằng lòng để mọi việc diễn ra như là chúng vốn thế.

Trong số tất cả các nguồn lực mà nhà quản lý có thể sử dụng, thời gian là thứ quý giá nhất và cũng là thứ khó nhất để có thể sử dụng sao cho tốt. Khi thời gian trôi đi vô ích nó sẽ không bao giờ có thể quay lại nữa.

Có thể chắc chắn một điều là nếu bạn không quản lý và kiểm soát được thời gian của chính mình, bạn sẽ thấy khó khăn hơn trong việc kiểm soát và quản lý những thứ khác.

Quản lý thời gian nghĩa là gì?


Quản lý thời gian có nghĩa là kiểm soát tốt hơn cách bạn sử dụng thời gian và đưa ra những quyết định sáng suốt về cách bạn sử dụng nó.

Để quản lý thời gian tốt hơn, chúng ta cần đặt câu hỏi:

- Chúng ta đang cố gắng đạt điều gì?

- Những gì cản trở ta đạt đến điều đó?

Mục tiêu cần đạt:

- Nhận diện các cách gia tăng hiệu suất và hiệu quả thông qua việc quản lý thời gian tốt hơn.

- Phân biệt được sự khác nhau giữa các đòi hỏi đối với quỹ thời gian của bạn và xác định ưu tiên của chính bạn.

- Biến nhiều mục tiêu của bản thân thành hiện thực hơn bằng cách sử dụng thời gian hiệu quả hơn.

- Phân tích các vấn đề liên quan đến việc quản lý thời gian và đưa ra cách giải quyết chúng.

Nguyên tắc SMART trong nghệ thuật quản lý thời gian hiệu quả

VnTim™  ^-^
1 cuộc sống ngày nay với sự đòi hỏi ngày càng cao trong công việc bắt buộc chúng ta phải có kỹ năng làm việc tốt để có thể thích nghi được với nó, đạt được kết quả cao trong công việc cũng như cân bằng được cuộc sống cá nhân và gia đình. Tuy nhiên, với quỹ thời gian bất biến thì không phải lúc nào chúng ta cũng có thể giải quyết hài hoà được việc này. Mỗi ngày có 24 tiếng, một tuần có 7 ngày, 1 tháng có 30 ngày và một năm qua đi chỉ sau 365 ngày. Vậy thì tại sao trong một chứng mực thời gian nhất định, có người chẳng làm nên trò trống gì trong khi một số người làm được vô khối việc lớn lao to tát? Phải chăng họ có một khả năng siêu phàm và quỹ thời gian nhiêu hơn so với những người bình thường khác?
Quỹ thời gian của mọi người là như nhau, vì thế, câu trả lời không nằm ở chỗ chúng ta có bao nhiêu thời gian để làm các công việc đó như thế nào cho hiệu quả. Đa số các chuyên gia về quản lý nhân sự cho rằng để sử dụng thời gian của mình một cách tốt nhất, trước hết, mỗi cá nhân phải nhận định năng lực làm việc của bản thân dựa trên phân tích những điểm mạnh, điểm yếu đối với công việc mình đang đảm nhiệm, từ đó mà biết mình mong muốn điều gì trong sự nghiệp ở thời điểm hiện tại cũng như trong tương lai. Đây chính là công việc đặt cho bản thân mình một mục tiêu để hướng tới. Làm thế nào để xác định được mục tiêu chính xác? Trong kinh doanh hiện đại, người ta thường đề cập đến nguyên tắc SMART, tức là mục tiêu được xây dựng dựa trên những tiêu chí sau:
  • S-Specific: Cụ thể, rõ ràng và dễ hiểu;
  • M-Measurable: Đo đếm được;
  • A-Achievable: Có thể đạt được bằng chính khả năng của mình;
  • R-Realistic: Thực tế, không viển vông;
  • Time bound; Thời hạn để đạt được mục tiêu đã vạch ra.
Trong đó, tiêu chí “đo đếm được” gắn với những con số cụ thể. Ví dụ, mục tiêu của tôi là trở thành người giàu ,vậy giàu thế nào? nghĩa là cần phải có con số cụ thể để đo đếm được. Ví dụ một tỉ hay mười tỉ... Hơn thế nữa, chữ “M” còn mang tính động viên (Motivation), điều này sẽ luôn thôi thúc, tạo ra niềm mong muốn cháy bỏng để tập trung mọi hoạt động nhằm hướng tới mục tiêu nỗ lực phấn đấu để đạt được.
Cũng đối khi người ta nhầm lẫn giữa chữ “A” và chữ “R”. Tuy nhiên, điều “có thể thực hiện được” không đồng nhất với “thực tế”. Một người được mời về làm giám đốc tài chính ngân hàng thương mại cổ phần, bằng cấp chuyên môn và kinh nghiệm điều hành đều siêu hạng (A) mà không có “Chân” trong hội đồng quản trị (R) thì không thể có cơ hội trở thành tổng giám đốc của ngân hàng đó được. Từ ví dụ này có thể hiểu, nếu có đầy đủ điều kiện thuộc tiêu chí A mà thiếu đi tiêu chí R thì không thể đạt được mục tiêu. Điều này còn đúng hơn trong đời sống chính trị.
Bước tiếp theo sau khi xác định được Mục tiêu SMART là hãy viết mục tiêu đó ra giấy, đặt trên bàn làm việc hay bất cứ chỗ nào mà bạn có thể nhìn thấy hàng ngày. Cách này giúp bạn luôn nghĩ đến nó và thúc đẩy bạn hành động hướng tới mục tiêu đề ra.
Sau đó, hãy lập kế hoạch chi tiết để thực hiện. Như vậy, bạn sẽ tính được mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm bạn sẽ phải kiếm được bao nhiêu và rồi lên kế hoạch cụ thể để đạt mục tiêu đó, mỗi năm phải tiết kiệm mấy chục triệu, khi nào mua đất,cất nhà. Trong khi lập kế hoạch, cần thiết phải chia nhỏ mục tiêu ra để biết con đường bạn đi bao xa, bạn đã đi được chừng nào (đạt được bao nhiêu % kế hoạch) và tiếp tục bao lâu nữa để về đích. Điều này cũng giống như tầm quan trọng của những cột cây số khi đi trên đường vậy. Khi đó bạn sẽ biết hôm nay, ngày mai rồi tháng này và năm này phải làm gì. Tốt nhất, nên viết sơ đồ phân tích công việc hàng ngày để biết việc gì cần làm trước, việc gì làm sau, việc gì là quan trọng (important) và việc gì gấp, cần làm ngay (urgent). Tâm lý chung của chúng ta là việc gì dễ và thích thì làm trước, việc khó và không thích thì để lại làm sau.. Thật tệ hại là việc khó càng để lâu, càng khó thực hiện và đôi khi việc gấp lại không hề quan trọng. Hãy liên tưởng tới câu chuyện về chiếc bình và những viên sỏi, nếu ngay từ đầu bạn cho vào chiếc bình đầy cát thì sẽ không có cách nào để xếp những viên đá hoặc sỏi vào đó nữa nhưng khi bạn xếp lần lượt đá-sỏi-cát, bạn còn chứa được cả nước cùng trong một chiếc bình. Vấn đề quan trọng không phải chiếc bình chứa được bao nhiêu thứ mà quan trọng là bạn phải biết phân biệt được công việc nào là khó “đá hộc” và đâu là những viên sỏi hay cát trong cuộc đời, biết cách quản lý thời gian hiệu quả để cân bằng cuộc sống.
2 Cách quản lý thời gian hiệu quả thường được nhìn nhận từ 2 khía cạnh, người quản lý và nhân viên. Tại sao người chủ doanh nghiệp luôn cảm thấy thiếu thời gian và quá tải về công việc? Thường thì mức độ quá tải công việc của người quản lý tuỳ thuộc vào quá trình hình thành, quy mô doanh nghiệp, ngành nghề kinh doanh. Tuy nhiên, tâm lý chung của người lãnh đạo là luôn không hết việc. Những người tham công tiếc việc, làm việc đến 18 tiếng một ngày họ vẫn cảm thấy chưa đủ, đôi khi họ ao ước “phải chi 1 ngày có 25 tiếng, 1 tuần có 8 ngày và 1 năm có 266 ngày...” và họ luôn phạm phải một tội là “lấy cắp thời gian của gia đình”.
Vậy có phương pháp nào để cân bằng thời gian cho công việc, nghỉ ngời giải trí và cho gia đình? Với một doanh nghiệp mới ra đời thì hoàn toàn có thể chấp nhận được với sự quá tải về công việc và luôn phải làm thêm rất nhiều tiếng trong một ngày đối với người lãnh đạo. Nhưng tình trạng đó không thể kéo dài mãi, mấu chốt đầu tiên là người chủ doanh nghiệp phải biết cách xây dựng hệ thống, qui trình làm việc, tiếp theo là xây dựng ngay đội ngũ kế cận. Tiếp đến là phân quyền cho nhân viên thì đòi hỏi phải thật rõ ràng cụ thể, phải đặt niềm tin vào người được giao việc và hãy lùi lại phía sau để nhân viện có sự chủ động trong giải quyết công việc. Nếu các cấp quản lý bên dưới giải quyết các sự vụ tốt thì người lãnh đạo sẽ yên tâm làm những việc “khó” đúng vai trò của mình. Vì thế, điều quyết định hiệu quả quản lý thời gian của người lãnh đạo chính là hiệu quả làm việc của đội ngũ nhân viên.
Ở khía cạnh nhân viên, để thời gian làm việc đạt hiệu quả cao nhất, nhân viên phải xác định được mục tiêu của mình, biết lồng ghép mục tiêu cá nhân với mục tiêu của doanh nghiệp để lên kế hoạch công việc của bản thân. Người quản lý nên hướng dẫn nhân viên xây dựng một mục tiêu Smart, sau đó cùng thống nhất nhau về mục tiêu đó. Khi đã có được sự đồng thuận giưa nhân viên và cấp quản lý thì việc còn lại chỉ là lên kế hoạch cụ thể để đạt mục tiêu đề ra. Việc phân biệt cái Important và cái Urgent đối với nhân viên không quan trọng như với người quản lý vì công việc của nhân viên thường theo chuyên môn cụ thể và ít những vấn đề phát sinh. Thay vào đó, tính kỷ luật về thời gian với bản thân là thứ cực kỳ quan trọng. Vì vậy, khi đã thống nhất về mục tiêu giữa cấp quản lý và nhân viên đó sẽ có động lực làm việc và họ sẽ tận dụng tối đa thời gian làm việc để đạt mục tiêu.

Thời gian là gì ?????

VnTim™  ^-^

Khi ngồi viết Blogs này tôi luôn nghĩ về thời gian đã trôi qua. Những gì mình đã làm được và những gì mình chưa làm được. Những điều mình chưa làm được rất nhiều tôi đã bỏ thời gian trôi đi một cách phí phạm quá. Mong mọi người hãy sử dụng thời gian hợp lý và thời gian không bao giờ quay trở lại. Mong rằng mọi người thực hiện được ước mơ của mình để thời gian không bị lãng phí như tôi. Tôi sẽ cố gắng làm sao bù đắp quãng thời gian đã qua. Chúc mọi người thành công

Sắp xếp thời gian

VnTim™  ^-^
Phát triển kỹ năng sắp xếp thời gian đòi hỏi những nỗ lực lớn.
Bạn có thể bắt đầu từ những hướng dẫn dưới đây nhưng cần thực hành và những hướng dẫn khác khi bạn tiến bộ dần.

Mục đích là để bạn biết được mình đang sử dụng thời gian như thế nào, bạn nên dành quỹ thời gian cho những công việc gì, những ưu tiên gì để có thể thành công trong học tập trong khi vẫn có những hoạt động khác chi phối như đi làm, vui chơi cùng bạn bè, thời gian cho gia đình…”
Đầu tiên: bạn hãy thử làm bài tập về cách sắp xếp thời gian.
Chiến lược về cách sử dụng thời gian:
  • Tự tạo cho bạn các khoảng thời gian học
    Liệu mỗi lần học khoảng 50 phút có được không? Thường thì học trong bao lâu bạn cảm thấy không cần nghỉ? Một vài người thì
    thích nhiều giờ nghỉ giải lao vì nhiều lý do khác nhau. Bài hoặc tài liệu khó đôi khi cần nhiều khoảng thời gian giải lao
  • Có tổng kết và updates sau mỗi tuần
  • Việc gì quan trọng hơn thì làm trước, việc nào kém quan trọng thì làm sau.
    Khi học, nên tạo thói quen giải quyết các mục khó trước
  • Học ở những nơi mà bạn ít bị phân tán
    để có được sự tập trung cao độ
  • Có “thời gian chết”?
    Bạn có thể đi dạo, hoặc đi xe đạp trong đôi lát…
  • Xem qua các tài liệu và bài đọc trước giờ học
  • Xem qua các tài liệu ngay sau giờ học
    Nếu trong 24 tiếng mà bạn không xem qua thì bạn dễ quên bài nhất.
  • Sắp xếp thời gian cho các ngày quan trọng (bài viết phải nộp, presentation, k‎y thi… )
Bạn thử dùng bài tập vui sau của trường Đại học Minnesota.
Đưa ra các tiêu chí sau để điều chỉnh thời gian cho thích hợp giữa việc học và làm các việc khác.

Những vật dụng hữu ích:
  • To-Do list- Danh sách những việc cần làm:
    Ghi ra giấy những điều bạn cần làm, rồi quyết định việc nào sẽ làm bây giờ, việc nào để sau, hay nhờ ai làm, hoặc hoãn việc nào sau một thời gian dài
  • Một quyển lịch sắp xếp công việc theo tuần/ tháng:
    Đánh dấu các buổi hẹn, đi học, họp trong một cuốn sổ tay chia ô thời gian hoặc bảng biểu
    Nếu bạn là người thiên về sử dụng giác quan (nếu nhìn sẽ khiến bạn học vào đầu nhanh hơn), bạn có thể sơ đồ hóa thời gian biểu.
    Điều đầu tiên, sáng dậy, đó là xem hôm nay phải làm những gì.
    Còn trước khi đi ngủ thì xem mình đã chuẩn bị sẵn sàng cho ngày mai chưa.
  • Lịch ghi kế hoạch lâu dài
    Sử dụng một bảng cho mỗi tháng để bạn có thể lên kế hoạch trước.
    Những lịch ghi kế hoạch lâu dài như thế này sẽ nhắc nhở để bạn sử dụng tốt quỹ thời gian của mình.

86.400$/ngày.. Món quà lớn và ý nghĩa của thời gian

VnTim™  ^-^ Tôi cũng như bao người bình thường khác: có ước mơ cho một tương lai tươi sáng. Điều đó là đúng nhưng nhìn ở một góc độ khác, có những lúc vì ước mơ mà tôi lại luôn nghĩ về những cái sẽ được nhận ở tương lai mà vô tình quên đi cái hiện tại – món quà tôi đang có.

Cuộc sống cứ trôi qua dù bạn thích hay không. Mỗi buổi sáng khi thức dậy chúng ta đón chào một ngày mới đôi khi dửng dưng, vô cảm. Đôi khi chúng ta cứ nghĩ rằng ngày hôm nay là đương nhiên, nó sẽ tới và luôn luôn như thế nhưng không hiểu rằng nó là món quà vô cùng quý giá của cuộc sống


 Hãy tưởng tượng có một ngân hàng ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 đô la mỗi sáng. Tuy nhiên, phần sai ngạch của ngày này không được chuyển sang ngày khác. Mỗi đêm ngân hàng sẽ xóa hết phần bạn chưa dùng hết trong ngày.

Bạn sẽ làm gì... Dĩ nhiên là tận dụng từng đồng, đúng không...

Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như thế, đó chính là Thời Gian.

Mỗi sáng nó ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 giây. Khi đêm về, nó xóa hết phần thời gian bạn chưa kịp đầu tư vào việc có ích. Ngân hàng này không chuyển bất cứ khoản sai ngạch nào còn lại trong này và cũng không cho bạn chi trội.

Mỗi ngày bạn nhận được một tài khoản mới. Cứ đêm về phần dư lại trong ngày sẽ bị xóa. Nếu bạn không tận dụng được khoản gởi đó, người thiệt thòi chính là bạn. Không thể quay lại quá khứ, cũng không thể cưỡng lại “ngày mai”. Bạn phải sống trong hiện tại chỉ bằng khoản đã được gởi của chính ngày hôm nay. Vì vậy, hãy đầu tư thời gian của từng ngày một cách khôn ngoan để làm lợi nhiều nhất cho sức khỏe, hạnh phúc, và sự thành đạt của chính bản thân bạn.

Đồng hồ vẫn đều đều gõ nhịp, bạn hãy tận dụng ngày hôm nay.

Để hiểu được giá trị của một năm, hãy hỏi một học sinh vừa thi rớt.

Để hiểu được giá trị của một tháng, hãy hỏi một bà mẹ sinh non.

Để hiểu được giá trị của một tuần, hãy hỏi tổng biên tập của một tờ tuần báo.

Để hiểu được giá trị của một giờ, hãy hỏi người yêu nhau đang mong chờ được gặp mặt nhau.

Để hiểu được giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa trễ tàu.

Để hiểu được giá trị của một giây, hãy hỏi một người vừa thoát hiểm trong gang tấc.

Để hiểu giá trị của một nghìn giây, hãy hỏi chủ nhân của một chiếc huy chương Thế Vận Hội.

Hãy biết trân trọng mỗi phút giây bạn đang có trong tay! Và cần phải trân trọng nó hơn nữa khi bạn sẻ chia thời gian với một ai đó đặc biệt, đặc biệt đến mức bạn phải dành thời gian của mình cho người ấy.

Hãy nhớ rằng thời gian thì không chờ đợi ai cả.

Bạn bè thực sự là tài sản hết sức quý báu của bạn. Họ đem lại nụ cười cho bạn, động viên bạn vươn đến thành công. Họ lắng nghe lời bạn nói, cho bạn một lời khen tặng, và nhất là họ muốn thổ lộ tâm tình với bạn.

Hãy thể hiện cho họ thấy bạn quan tâm tới họ đến nhường nào.

Hãy gửi thông điệp này đến bạn mình.

Nếu bạn cũng nhận được một thông điệp như thế từ người khác thì bạn biết rằng mình đã có một vòng tròn tình bạn.

Ngày hôm qua là quá khứ

Ngày mai là một điều bí ẩn

Còn hôm nay là một món quà

Chính vì vậy mà người ta vẫn gọi

Hiện tại là món quà của cuộc sống!

Bạn có sử dụng thời gian đúng cách không?

VnTim™  ^-^ Trong thời đại ngày nay, đôi khi bạn phải làm việc trên 70h/ tuần. Nếu không biết phân bổ thời gian hợp lý, bạn sẽ không còn thời gian dành cho bạn bè, cho gia đình và để nghỉ ngơi. Bạn đã sử dụng thời gian của mình như thế nào?

Dưới đây là kế hoạch ba bước nhằm phân bố thời gian một cách khôn ngoan và chiến lược:

Mặc dù hầu hết các nhà quản lý đều biết thời gian là nguồn tài nguyên hiếm có nhất, nhưng lại rất ít người vạch ra chiến lược sử dụng chúng hợp lý mỗi tuần. Thậm chí, còn có rất ít người thường xuyên theo dõi cách sử dụng thời gian vào những việc mà họ cho là quan trọng nhất.
“Những người được xem là có khả năng lãnh đạo thiên bẩm luôn biết cách cân đối thời gian của mình” - Warren Blank[1] đã viết trong cuốn The 108 Skills of Natural Born Leaders (TD: 108 kỹ năng của các nhà lãnh đạo thiên bẩm, Amacon, 2001). Đối với những người không có năng lực lãnh đạo bẩm sinh thì có thể thực hiện theo các bước sau:
1. Sắp xếp công việc theo các hạng mục
Các hạng mục này sẽ tuỳ thuộc vào chức năng công việc của bạn, nhưng chúng phải vừa có tính chiến lược lại vừa khéo léo. Bạn cũng không nên sắp xếp nhiều hơn sáu hạng mục. Ví dụ, có thể xem xét cách phân chia sau:
Phát triển và nâng cao. Hạng mục này nên tập trung vào các cơ hội chứ không phải vào những khủng hoảng, và nó thường là hạng mục giúp bạn mang lại giá trị thặng dư lớn nhất cho công ty.
Thách thức chính trong hạng mục này là cần ưu tiên thời gian cho những hoạt động tối quan trọng mang tính chuyên sâu (không phải chỉ chú trọng những hoạt động này, nhưng những việc ít quan trọng hơn nên để giải quyết sau).
Quản lý nhân sự. Bạn có thể chia nhỏ mục này thành quản lý từ trên xuống, quản lý chéo và quản lý từ dưới lên. Những nhà quản lý biết rằng huấn luyện và tư vấn sẽ giúp họ tận dụng tốt nhất điểm mạnh của mình (đặc biệt trong giai đoạn nước rút) - điều này giúp nhắc nhở bạn sẽ không thể làm việc có hiệu quả mà không lên kế hoạch trước.
Hơn thế nữa, mọi người đều nhất trí là việc giao tiếp rất quan trọng, nhưng có bao nhiêu người thực sự dành thời gian cho việc này? Trong khi gấp rút hoàn thành các mục tiêu, đừng để một trong ba hình thức quản lý này suy yếu.
Các nhiệm vụ căn bản cho từng ngày. Tuỳ thuộc vào vị trí của bạn, mục này có thể được chia nhỏ. Ví dụ: Dịch vụ bán hàng và phân phối sản phẩm.
Quản lý hành chính. Mục này bao gồm những việc cần thiết, từ đánh giá nhu cầu nguyên liệu cho đến phỏng vấn các ứng viên hay trả lời thư điện tử. Bạn sẽ bị sốc khi bạn thống kê công việc.
2. Tự hỏi xem bạn nên dành bao nhiêu thời gian cho mỗi mục
Trước khi xác định tỷ lệ thời gian dành cho mỗi mục, Blank khuyên bạn nên tự hỏi: “Giả sử với vai trò là người lãnh đạo, tôi sẽ sử dụng thời gian của mình thế nào là tốt nhất?”
Để trả lời câu hỏi này, bạn phải xem xét một số yếu tố: Các hoạt động khiến bạn phát huy được ưu điểm của mình, những ưu tiên chiến lược của công ty và yêu cầu trước mắt của người giám sát bạn, các báo cáo trực tiếp và khách hàng…
Khi bạn đã định lượng được tỷ lệ phần trăm thời gian dành cho mỗi mục, hãy quy đổi chúng thành đơn vị giờ cụ thể. Tổng số giờ thực tế và khả thi đối với khung thời gian mà bạn đang xem xét? Để đạt được hiệu quả, sự phân bổ thời gian có thể cần thay đổi hàng quý, hàng tháng hoặc thậm chí hàng tuần.
3. Kiểm tra cách sắp xếp thời gian của mình với cấp trên và đồng nghiệp
Theo dõi cách phân bổ thời gian của bạn với người quản lý hoặc đồng nghiệp quan trọng. Nếu có thể, hãy nhờ họ chia sẻ cách phân bổ thời gian của mình. Chia sẻ cách phân bổ thời gian với một nhóm sẽ tạo ra sự tập trung và gắn bó giữa mọi người.
Quản lý thời gian của bạn
Vì bạn đã có kế hoạch cân đối thời gian, nên tất cả những gì bạn cần làm là nhất nhất tuân thủ nó.
Kiểm kê thời gian của bạn
Xem lại bản kế hoạch tuần trước và đánh giá nó bằng cách sử dụng phương pháp phân bổ thời gian vừa thiết lập với từng hạng mục. Điều này sẽ giúp bạn đánh giá được thời gian cần thiết để thực hiện những công việc tương tự trong những lần sau. Ghi chép lại cách bạn sử dụng thời gian vào nhật ký (đối với nhiều người, điều này rất quan trọng).
“Lần cuối cùng ghi nhật ký thời gian, tôi ngạc nhiên nhận thấy khi ở văn phòng, tôi dành gần một nửa số thời gian vào việc trả lời điện thoại, gọi hoặc để lại lời nhắn cho những người mà tôi không gặp” - Elaine Biech[2] viết trong cuốn The Consultant’s Quick Start Guide: An Action Plan for Your First Year in Business (TD: Hướng dẫn khởi động nhanh của người tư vấn: Kế hoạch hành động cho năm đầu tiên kinh doanh, Jossey - Bass/ Pfeiffer, 2001).
Hãy rèn luyện việc chạy đua với thời gian
để thích nghi với cuộc sống hiện đại
Ảnh nguồn:
www.lifesavingfibromyalgiatreatment.com
Theo Blank, việc kiểm kê thời gian còn có thế cho thấy “bạn trở nên sao lãng với những việc liên quan vào lúc nào và như thế nào”. Ví dụ: Thực hiện nhiều công việc một lúc có thực sự tốt với bạn?
Kỹ năng này thường được xem là một điều kiện tiên quyết của khả năng quản lý hiện đại, nhưng một nghiên cứu năm 2001 do Joshua Rubinstein, David Meyer và Jeffrey Evans thực hiện cho thấy: Những người này gặp phải hiện tượng tương tự như đứt mạch văn của một tác giả, bất cứ vào khi nào họ chuyển đổi nhiệm vụ.
Nhiệm vụ chuyển đổi càng khó khăn, càng kéo dài thì bạn càng mất nhiều thời gian để chuyển sang nhiệm vụ mới, nắm bắt được yêu cầu chính và sau đó lại sẵn sàng quay về với nhiệm vụ ban đầu. Nghiên cứu này ước tính chi phí của việc chuyển đổi có thể làm giảm hiệu quả công việc của tổ chức từ 20% đến 40%.
Rèn luyện việc chạy đua với thời gian
Danh sách các việc cần làm ngay sẽ chỉ có ích nếu bạn định ra thời gian cho từng việc. Khi bạn lên danh sách, hãy cẩn thận tính toán thời gian dự kiến dành cho từng việc, rồi sau đó dán nó vào lịch của mình.
Việc làm này không chỉ giúp bạn hoàn tất các công việc trong danh sách của mình mà còn giúp tăng khả năng ước tính thời gian và kiểm soát khả năng thực hiện công việc của những người xung quanh.
Đặc biệt, nếu bạn ở một vị trí mới hoặc đang thực hiện những nhiệm vụ mới, hãy yêu cầu được giúp đỡ cách ước lượng thời gian dành cho mỗi công việc. Nếu không, bạn có nguy cơ bị trễ hẹn và không kiểm soát đúng khả năng thực hiện công việc của những người xung quanh.
Chú ý đến những mặt yếu nhất của mình
Nếu bạn luôn giao cho người khác những nhiệm vụ mà bạn không thể thực hiện tốt được, điểm yếu của bạn sẽ luôn ám ảnh bạn. Hãy thừa nhận khuyết điểm của mình, nhưng phải có kế hoạch để khắc phục nó.
Ví dụ: Nhiều giám đốc gặp khó khăn trong vấn đề từ chối việc đồng nghiệp xin gia hạn thời gian. Hãy để những người này biết khả năng sử dụng thời gian của bạn và khuyến khích họ lên lịch cho những cuộc gặp với bạn.
Stephen Covey[3] đã viết trong cuốn Principle-Centered Leadership (TD: Lãnh đạo theo nguyên tắc, Summit Books, 1991): “Hầu hết mọi người đều xoay sở để vượt qua được những cơn khủng hoảng (…) Điều duy nhất thúc đẩy mọi người hành động là khi họ bị mắc kẹt giữa hai vấn đề”.
Nhưng, ông cũng nói thêm là những nhà quản lý làm việc hiệu quả thường tập trung vào các cơ hội và họ lên lịch trình của mình dựa vào đó. “Chúng ta phải nghiêm túc thực hiện kế hoạch đã định, trừ khi có chuyện gì đó quan trọng hơn (không phải cấp bách hơn) diễn ra”.

 
blogcongnghe © 2012 | Thiết kế bởi Tâm Nguyên