Login

Cùng nhau khám phá thế giới công nghệ thông tin

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Sự kết hợp hoàn hảo

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Enter để bước vào thế giới Công nghệ thông tin

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Công nghệ thông tin có những biến đổi vượt bậc

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Đột phá mang tính sáng tạo

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Anh sẽ cưới em đồ ngốc ak

Anh sẽ cưới em đồ ngốc ak
Anh sẽ cưới em đồ ngốc ak
Em ơi!!! Tối nay đi chơi nha em .... 
- Đi đâu hả anh .... 
Đấy !!! Cứ mỗi lần em hỏi như thế là lại bỏ rơi anh >"<....hixhix 
-Vâg !! Vì em còn phải học mà ... 
Hix...Học gì lắm thế, vừa phải thôi .Tối nghỉ đi chơi vs anh ik 
-Đồ hâm !!! Đi chơi vs anh em sẽ không được điểm cao, không được làm nhìu tiền, thì sao mà nuôi anh được ... 
Ơ...Đồ Ngố của anh, em tính nuôi anh thật đấy àh ...Thế có thật không anh đợi 


-Khi nào anh ms hết gọi em là Đồ Ngố nhờk .Em có bao giờ Ngố đâu mà gọi như thế hả ....Đổi tên khác cho em dễ th* hơn anh nhé ....

Zậy thì anh gọi em cái tên này nhé, hay cực em àh...dễ th* lắm íh ...

-Tên gì thế ...nếu hay thì gọi đi em nghe xem nào ... 



Vợ .................!!! Vợ ơi................

-Anh !! Gọi ai là vợ đấy, ở đây có ai tên vợ mà gọi, nói em nghe tên dễ th* kia xem nào, mau lên....tò mò lắm rồy ấy.....

Ơ...không phải em bảo anh đổi tên khác cho em hả, anh gọi là vợ rồi còn gì......

-Thôi...! kái tên nge là pik xấu òm, em không chịu đâu >"<...

Ừk!! Anh sẽ không gọi em là vợ, mà em sẽ là Đồ Ngố của anh nhé ....Tự dưng anh thấy yêu em quá ....

-Yêu thì sao lại là tự dưng ???

Thì lúc trứơc anh cũng yêu em, bây giờ cũng vậy, tự dưng - là yêu nhìu hơn đấy ...Sao em cứ hay bắt bẻ anh nhờk, bỏ cái thói bắt bẻ người khác đi, không anh đấm cho đấy ....

-Ốy !! Bảo người ta là vợ mà vũ phu thế, đấm em là phạm luật " Hôn nhân gia đình " không văn hóa chút nào, đấy gọi là bạo lực gia đình phải không anh nhờk ....Mà anh tính giết em thật đấy àh ....

Anh sẽ không giết em đâu, cũng không bạo lực gia đình mà em nghĩ đâu, mình là gia đình hạnh phúc nhất ....Anh sẽ làm tất cả vì em, nuôi em, nuôi con, nuôi cả đàn cún con của em nữa, đánh đổi tất cả vì em lunz ấy .....

-Anh đúng là hâm không ai bằng, đánh đổi tất cả lấy gì nuôi em chứ. Phải để lại một ít cho anh làm vốn sau này chứ, anh không sợ em lấy hết của anh rồi bỏ chốn àh.........Đồ Hâm, sau này đừng nói như thế nhé, phải để vốn lại mà làm nuôi em, anh tính để em chết đói đấy àh ....

Ngốc ! Nuôi em là bổn phận của 1 người làm chồng như anh .Thế em có tính mặc áo cưới ngay không anh mua ....

-Anh không hâm thì sẽ không biết ai hâm nữa , giờ mà anh bảo em lấy anh àh, em còn đang học cơ mà...Cứ đợi đấy ....

Thì anh đặt cọc trước, mốt anh mang em về làm vợ ....Vợ anh đâu rồi, nấu cơm cho anh ăn xem nào, vợ anh giặt quần áo chưa đấy, vợ ơi mình đi ngủ thôi em àh ....

- Kái gì !!! a mắc bệnh hoang tưởng àh, ai bảo em sẽ làm những thứ đó chứ ...Mà anh nghĩ em là gì mà mang về ...Đấm chết bjờ ...

Ơ kìa...chưa lấy em về mà đã như thế rồi, không biết lấy em xong chắc anh sẽ ăn " cơm " dài hạn ấy nhỉ ...

- ....Em là em rất ngoan hiền ấy chứ ....

Zậy chứ có chịu làm vợ anh không nào...

-Anh hay nhờk, không đúng tên em sẽ không đáp lời ....

Ừk thì em có chịu làm đồ ngố sau này của anh không ???

-Em không biết mà ...Đợi xem anh nuôi em như thế nào nhé ...hehe....

Em cũng lợi hại nhờk , bắt người ta còng cái miệng ra cầu hôn mà từ chối thẳng tuột thế...Không thích anh lấy người khác đấy ....Gek em nhất .....

-Ơ...ghét em đấy àh, ghét là không iu, không iu là anh không chịu lấy em làm vợ...em lấy thằng khác àh ....Tủi thân ...

Đồ Ngố !! Anh không lấy em thì sẽ không có ai chịu lấy em đâu ...hê hê...

-Ờ nhờk....Anh xui rồi, lấy em sẽ chịu khổ nhìu đấy ...

Mai em rảnh không, đi với anh một bữa nhé ...Anh sẽ dẫn đi ăn kem vs ăn cá viên ...thix qá ..

-Hứ...anh toàn dzụ em thôi, lúc nào cũng khoe mà có bao giờ cho em ăn mấy thứ đó, lúc ăn thì bao em kem trời lạnh sẽ đau họng đấy, còn ăn cá viên thì bảo là đau bao tử ăn dzô cho mà chết đấy àh...Thế anh bảo em ăn gì chứ >"<...

Thì ai bảo em là vợ anh làm gì ....Anh phải lo cho em chứ ....

Em này, Đừng lấy ai khi chưa nhận lời anh nhé, nếu có ai hỏi cưới thì phải từ chối đấy, bảo là em đã có chồng rồi nhé ....không nghe lời anh đấm chết cho xem ...

-Anh khiếp thế,em không nói dối đâu ....mà em có lấy ai đâu, vừa mới nói là không ai dám lấy em, thế mà cũng sợ àh ...Đúng là hâm, nói thì ghê lắm, nói xong rồi sợ người ta cưới em àh ....

Bởi vì em là kái đồ Ngố của anh, nên anh sợ em bị dzụ đi theo bọn nó đấy ...

-Dụ gì cơ ....dụ anh thì có, chứ ai dám dụ em, mới từng này tuổi mà bảo em lấy chồng, có mà một bầy con àh ..hô hô.....Hâm ơi!!! em yêu anh lắm cơ ....

Thật không...Anh dễ tin người lắm đấy. Nói xạo anh đấm cho hết máu ...

-Ọe...Anh mà hiền thì ai bảo vệ em ....Anh này !!! Em sợ lắm , sợ lắm lắm ....

Sợ gì đồ Ngố của anh ..Nói anh nghe xem, anh bảo kê cho hết đời ....hehe....

-Thật đấy, em sợ em cứ mãi Ngố thế này thì cái người thông minh sẽ cướp anh mất khỏi tay em ...em không muốn như vậy đâu anh àh ....

Ngố ạh !!! Ngố như em anh mới theo, anh mới lấy, không thì anh không yêu đâu......

-Thế àh, anh yêu em thật àh...

Không yêu thật chứ yêu giả thì hỏi cưới làm gì... Ngố thế không biết nữa ...

-Thế có yêu em nhìu không

Sao hỏi lắm thế, yêu nhìu, nhìu lắm lắm lunz íh .....

-Vậy yêu theo kiểu nào anh nhỉ ?...

Lắm chiêu thế, yêu mà còn hỏi kiểu gì nữa àh ...Em đúng là con nít, toàn hỏi lung tung...

-Trả lời em đi, là yêu theo kiểu gì ?......

Êu ơi...em bị làm sao đấy đồ Ngố ....Ờ ừk, yêu em vì em không giỏi giang, không đẹp, không sắc sảo, không thông mình, nhưng lại không tầm thường...hê hê Và vì em là đồ Ngố của anh, vì em mãi là con nít mà anh muốn bảo vệ ......Anh yêu em lắm Ngố àh ...

-Thế nếu em không còn là đồ Ngố của anh nữa, tức là chết íh, thì anh có yêu em không ???

Em bị khùng đầy àh...hỏi vớ vẩn anh đánh cho đừng hỏi sao ác nhé....Đồ Ngố của anh thì mãi là đồ ngố của anh thôi...Nếu em chết thì sao mà yêu cho được, phải sống thì anh mới yêu chứ, thế đừng nói chết chóc ở đây em nhé, không anh dỗi đấy >"<....

-Vâg !!! Em chấp nhận câu hỏi này...em đi ngủ nhé ...Anh cũng ngủ ngon nhak...

Thế không chấp nhận câu hỏi của anh thì em sẽ biết anh lợi hại cỡ nào ...kekke...Chúc em ngủ ngon vợ anh ...

.................................................. ......O.....................................O..... ........................................

-Đồ Ngố ơi!!! Có dậy không thì bảo, dậy anh bảo em nghe chiện này, hay lắm, hay hơn cái chiện con chó Sói nữa cơ........Đừng ngủ lâu như thế emàh...

-Sao ai cũng bên cạnh em như thế này nhỉ, em thật sướng, lúc ngủ còn có bao nhiu người đến ôm em. Còn anh thì không biết là sẽ có ai ôm anh, không biết lúc anh ngủ như em, thì ai sẽ là người mua hoa cho anh. Anh đã mua được hoa Tu-Líp cho em rồi đây....Anh rất thích em mặc bộ áo dài trắng như thế...Nhìn em thật trong sáng và ngọt ngào ....

-Đây này, bó hoa của em đây, dậy mà thưởng thức hương thơm của nó, dậy mà nhìn nó thật mạnh mẽ như em đấy.Tại sao em ngủ lâu như thế chứ, tại sao em lại chốn tránh cái yếu đuối một mình, mà không chịu nắm tay anh đi hết con đường này...Tại sao em lại để anh chỉ nghe lại những câu nói " Em yêu anh " trong đện thoại mà không phải là em đang đứng đối diện anh, nói với anh những lời như thế........

...............................................O.. .............................O.................... .................

Một năm rồi....Ngày nào anh cũng mang hoa cho em, ngày nào cũng kể chiện con Sói cho em nghe, ngày nào anh cũng hát cho em nghe bài " a litter love " mà sao em không hát cho anh nghe, sao không kể lại truyện con Sói cho anh nghe. Em thật chẳng đổi cái tính bướng bỉnh như thế được.

-Anh vẫn nhìn em với tấm hình, nét duyên ấy, em không già, không yếu đuối, vẫn cứng cỏi như những gì em làm, nhưng em không thể nói với anh câu : " Em yêu anh " trong suốt một năm qua.

-Một năm, công việc của em bớt hẳn, chỉ ngủ với hương thơm của hoa Tu-Lip, ngủ với lũ sâu bọ đáng ghét kia mà không phải là anh, ngủ với những mùi ẩm mốc ấy mà không phải trên chiếc giường của em, ngủ với cái lạnh lẽo ấy.Em thật ích kỉ, ích kỉ vì đi mà không đợi anh, đi mà không cho anh biết lý do vì sao em lại tự tử, đi mà không cho anh kịp nói một lời : " Đừng buông tay anh, vì anh cũng yếu đuối như em, vì anh sợ cái khoảnh khắc trống vắng, khắc khoải và hờ hững của em "...Đó là thứ em dành cho anh đấy àh ....
-Một năm qua, anh phải chăm sóc hoa cho em, chăm sóc cho đàn cún của em,chăm sóc hàng cỏ 3 lá xanh mướt ấy, chăm sóc cho mối tình của anh và em. Anh đã từng nghĩ, khi em buông tay anh, anh sẽ không tha thứ cho em, sẽ wên em đi. Nhưng anh không làm được, vì anh rất cần em, rất cần bàn tay nhỏ bé ấy, cần hơi ấm của em, cần em hát cho anh nghe, cần em xoa dịu những nỗi đau khi anh bị té vì đá banh, cần em khóc trên vai anh.Nhưng em đã không cho anh được " cần em "....Nỗi lo ấy, anh đã phải sống trong suốt một năm ... 


-Anh có thể tự trách mình mỗi ngày vì không giữ được hơi ấm của em, nhưng đồ Ngố àh...Em bỏ mặc anh với chiếc váy cưới trắng ấy, nó thật lung linh, em ước sẽ được mặc nó, ước được góp tiền chung với anh mỗi ngày, và chỉ được " 5 ngàn " một ngày thôi.Anh đã dành dụm dùm em, dành được khoản tiền có thể mua cho em chiếc váy cưới ấy, nhưng em không có kiên nhẫn, không chịu đợi ngày ấy, em không có quyết tâm....đồ xấu xa ....
Đồ con nít, anh ghét em lắm, ghét em nhiều lắm em có biết không.Đừng bỏ anh lại một mình như thế này, đừng bỏ anh em àh.Lúc này anh mới cảm thấy sự cô đơn, tẻ nhạt mà không có em bên cạnh. Anh thật yếu đuối và bất lực khi không ngăn cản được em.... 


-Anh sẽ đợi em đầu thai để được yêu em, được cưới em và chăm sóc cho em như anh đã từng hứa.Hoặc nếu anh chết đi, em phỉ bảo vệ anh như một loài Cỏ cứng cỏi bảo vệ một loài Cỏ dại nghèo ngặt như anh.Anh sẽ đợi, sẽ đợi đấy....Vì anh vẫn còn yêu em, yêu em lắm đồ Ngốk àh .....
(Sưu tầm)

Chia tay

Chia tay chỉ là bắt đầu cho một sự bắt đầu mới ... 
Chia tay
Chia tay
Có người bảo chia tay là khoảnh khắc nặng nề nhất của cuộc đời, nhất là chia tay người mình yêu thương. Nhưng nếu chia tay là sự giải thoát cho cả hai thì tại sao không chia tay, để bắt đầu cuộc sống mới. Chia tay không phải là ngừng yêu thương. Cũng như thất bại chỉ là sự trì hoãn thành công, là thành công đến muộn mà thôi. Có hai người rất yêu thương nhau, nhưng rồi cuộc sống chẳng trọn vẹn như người ta vẫn muốn, mối bất hòa vì cuộc sống kéo họ ra xa nhau, và họ chia tay. Nhưng họ vẫn là những người yêu nhau nhất trên cuộc đời này. Chỉ cần biết còn yêu nhau là đủ. 
Có thể không còn đi chung một con đường... 
Có thể không còn bên nhau sẻ chia bất cứ lúc nào... 
Có thể không còn tựa vai nhau khi buồn... 
Có thể không còn siết chặt tay nhau trên đường đời... 
Có thể không còn chung một tương lai, mơ về một mái ấm...

Nhưng điều ấy không có nghĩa là, Không: 
Lo lắng cho nhau...
Quan tâm nhau ...
Giúp đỡ nhau... 
Và yêu nhau... 
Đừng nghĩ sự chia tay là điều gì buồn bã, chỉ là chút hương vị của cuộc đời, là một chút sắc màu cho cuộc sống này... Thà chia tay mà trong tim có nhau Còn hơn ở bên nhau mà lạc lõng, xa lạ Thà chia tay mà vui vẻ cùng nhau Còn hơn ở bên nhau mà dằn vặt lẫn nhau Thà chia tay mà gặp nhau bình thản Còn hơn ở bên nhau mà cứ tránh mặt nhau Thà chia tay mà cố gắng sống tốt vì nhau Còn hơn ở bên nhau mà ngày càng tệ đi Chia tay không phải là bi quan Nhưng không khuyến khích ai đang hạnh phúc mà chia tay....
Vì chia tay ắt sẽ phải đau đớn!
(Sưu tầm)

Những điều con trai nên biết...

Những điều con trai nên biết...
Những điều con trai nên biết...
- Kéo dài cuộc điện thoại cho dù cô ấy không lên tiếng

- Đừng để cô ấy nói lời cuối cùng

- Nói rằng bạn yêu cô ấy gấp nhiều lần so với tình yêu mà cô ấy dành cho bạn.

- Thuyết phục rằng cô ấy là cô gái tuyệt vời nhất

- Gọi lúc 12 giờ đêm vào sinh nhật cô ấy, và nói rằng bạn yêu cô ấy.

- Gọi cho cô ấy trước khi bạn ngủ và sau khi thức dậy

- Đối xử với cô ấy như cô ấy là tất cả đối với bạn

- Trêu đùa cô ấy, và để cô ấy đùa lại

- Thức cả đêm cùng cô ấy, khi cô ấy ốm

- Xem những phim hay chương trình mà cô ấy thích, dù bạn có cho rằng nó ngu ngốc

- Cho cô ấy cả thế giới

- Để cô ấy mặc quần áo của bạn

- Cho cô ấy biết rằng cô ấy vô cùng quan trọng đối với bạn

- Hôn cô ấy dưới mưa

Khi bạn làm tổn thương cô ấy – nỗi đau đó không bao giờ thật sự có thể xóa nhòa

Khi cô ấy bảo tất cả đã chấm hết – cô ấy vẫn muốn bạn là của cô ấy
Khi cô ấy quay lưng bước đi, giận dỗi – đuổi theo cô ấy

Khi cô ấy nhìn chằm chằm vào môi bạn – hôn cô ấy

Khi cô ấy đẩy bạn ra – ôm chặt lấy cô ấy và đừng buông tay

Khi cô ấy gắt gỏng với bạn – hôn cô ấy và nói rằng bạn yêu cô ấy

Khi cô ấy phớt lờ bạn – dành cho cô ấy thật nhiều sự chú ý
Khi cô ấy mong nhớ bạn – cô ấy đang rất đau khổ trong lòng

Khi cô ấy đẩy ra – kéo cô ấy lại

Khi bạn gặp cô ấy vào lúc tệ nhất – nói rằng cô ấy vô cùng xinh đẹp

Khi bạn nhìn thấy cô ấy lặng lẽ khóc – chỉ ôm cô ấy vào lòng và đừng nói gì cả
Khi bạn nhìn thấy cô ấy trên đường – luồn ra đằng sau và ôm lấy cô ấy từ sau lưng

Khi cô ấy sợ hãi – bảo vệ cô ấy

Khi cô ấy tựa đầu lên vai bạn – nâng mặt cô ấy lên và hôn
Khi cô ấy lấy mất chiếc áo khoác yêu thích của bạn – để cho cô ấy giữ và ôm nó ngủ 1 đêm

Khi cô ấy trêu chọc bạn – trêu đùa lại và làm cô ấy cười

Khi cô ấy nghi ngờ bạn – dẹp bỏ mối lo đó bằng SỰ THẬT
Khi cô ấy nói rằng cô ấy thích bạn – cô ấy thật sự thích nhiều hơn mức bạn có thể hiểu được

Khi cô ấy nắm tay bạn – nắm chặt lấy bàn tay cô ấy và chơi với những ngón tay.

Khi cô ấy kể cho bạn nghe một bí mật – giữ nó thật kín và an toàn

Khi cô ấy nhìn vào mắt bạn – đừng chuyển hướng nhìn cho đến khi cô ấy quay đi

Khi cô ấy giận dỗi – ôm chặt lấy cô ấy và đừng buông tay

Khi cô ấy bảo rằng cô ấy ổn cả – đừng tin, hãy nói chuyện với cô ấy
Khi cô ấy buồn chán – đi chơi với cô ấy

Khi cô ấy chạy lại chỗ bạn khóc nức nở – điều đầu tiên bạn nên nói là: “Có anh ở đây”

và...

Khi cô ấy share bài này lên wall – cô ấy mong rằng bạn sẽ đọc nó
(Sưu tầm)

Nếu chúng mình chia tay

....Nếu sau này mình chia tay, em không hứa rằng em sẽ không khóc, em cũng không hứa rằng em có đủ mạnh mẽ như hiện tại nhưng hãy hứa với em lời chia tay ấy sẽ thật nhẹ nhàng. Bởi vì tình yêu của chúng ta đến nhẹ nhàng thì hãy để nó ra đi cũng như cách mà nó đã đến, chẳng nên làm điều gì nặng nề cho cả hai.
Nếu chúng mình chia tay
Nếu chúng mình chia tay
.... Nếu chúng mình chia tay, hãy cho em thời gian để thích nghi với việc cuộc sống của em đã không còn tồn tại anh nữa. Dù chẳng biết lỗi lầm ấy là do ai, do anh hay do em, nhưng hãy đủ bình tĩnh và cam đảm để ngồi đối diện với nhau trả lời hết những câu hỏi còn chưa có lời giải đáp.

....Nếu sau này mình chia tay, hứa với em rằng anh sẽ không vội vàng đi tìm một chỗ trống khác ngoài em để lấp đầy, càng không cố gắng tìm một ai đó khác em để thay thế. Chúng ta sẽ không hận thù, không dùng một người thứ ba nào đó để làm cách trả thù nhau. Em hứa em cũng sẽ như vậy.

....Nếu sau này, anh và em không còn bước chung một con đường nữa, khi mà cuộc sống của anh và em sẽ không còn có nhau. Hứa với em anh sẽ vẫn tự chăm sóc bản thân mình thật tốt, không quên cái này hay cái nọ, trời lạnh vẫn nhớ khăn len và áo ấm, vì bản thân anh có lỗi gì đâu khi chuyện chia tay là của cả hai chúng ta. Em cũng sẽ cố gắng như vậy, mặc dù có thể sẽ quên không ăn uống đúng giờ như khi xưa anh vẫn thường hay nhắc nhở hay đi ngủ sớm để sáng hôm sau có thể tỉnh táo như anh vẫn dặn dò em hàng ngày.

....Nếu mà sau này, chúng mình chia tay hứa với em anh vẫn sẽ hạnh phúc để bước tiếp. Anh hãy tìm một người con gái tốt hơn em. Người ấy sẽ yêu anh nhiều hơn em, làm cho anh hạnh phúc hơn em, hi sinh nhiều cho anh hơn là em. Nếu anh không tìm thấy người nào như thế, em sẽ day dứt suốt cả cuộc đời. Cả em cũng sẽ như vậy, em sẽ tìm một người nào đó yêu em nhiều hơn là anh, để sau khi nhìn lại em cũng sẽ thôi không còn tiếc nhớ về một miền kí ức là anh nữa.

....Nếu sau này mình chia tay, hứa với em chúng ta sẽ vẫn là bạn. Em hiểu rằng có thể dễ dàng để từ tình bạn lớn lên thành tình yêu, nhưng sẽ rất khó khăn để biến tình yêu trở thành tình bạn nhất là sau một cuộc tình. Nhưng em vẫn muốn chúng ta vẫn là bạn, vẫn chia sẻ mọi buồn vui, vẫn thỉnh thoảng gặp nhau ở những quán cũ, vẫn cười vẫn nói về những lỗi rẽ khác của hai con đường đã không còn đi chung hướng.

....Nếu sau này, khi gặp lại em, hứa với em, anh sẽ vẫn nhìn em với nụ cười rạng rỡ và ấm áp như bây giờ. Bởi vì có lẽ suốt cả cuộc đời này em sẽ không bao giờ quên nụ cười ấy, nụ cười có sức ấm như xua tan đi cái giá lạnh của một sớm mùa Đông chơi vơi…

....Nếu sau này, khi chúng mình chia tay, khi mà cuộc sống cứ đẩy chúng mình ra xa nhau, khi anh mỏi mệt chẳng thể nào nắm chặt tay em được nữa, hứa với em anh sẽ không buông tay với chính mình. Em muốn nhìn thấy anh vẫn bước những bước thật vững vàng trong con đường phía trước…

....Nếu sau này khi chúng mình chia tay, khi anh và em đã có đủ thời gian để quên đi những chuyện cũ. Và nếu như anh chẳng thể nào tìm được ai đó tốt hơn em. Và em cũng nhận ra rằng trên thế giới này chẳng có người đàn ông nào tốt hơn anh và yêu em nhiều hơn anh thì cho nhau một cơ hội anh nhé. Biết đâu khi ấy chúng mình sẽ yêu nhau nhiều hơn sau cả một thời gian dài quên lãng. Và nếu như còn tình cảm, nếu như những trái tim vẫn hướng về nhau thì tại sao chúng mình lại phải giả vờ như không có đúng không anh.

.....Nếu sau này chúng mình chia tay… em chỉ nói rằng “nếu” thôi, bởi ai biết được “sau này” sẽ ra sao. Em cũng chỉ là một người con gái mỏng manh yếu đuối như bao người con gái khác. Chẳng ai có đủ mạnh mẽ để mỉm cười sao một cuộc chia tay, cũng chẳng phải cố gắng để giấu nhẹm đi những nỗi đau ở trong lòng như cách mà những người đàn ông vẫn vờ như thế. Em là con gái, nên phải nghĩ đến những chuyện xa xôi “sau này” để mà “đề phòng hậu họa” để tránh đi những điều làm tổn thương chính trái tim mình. Em chỉ nói rằng đó là “nếu sau này thôi…” chứ chẳng có ai muốn đem sóng gió cho một tình yêu đang êm ấm.

....Nếu sau này mình chia tay, hãy dành cho em một góc nhỏ trong trái tim, để trong một thoáng giây, để trên đường tấp nập vô tình ta bước qua nhau mà không quên những hình dáng cũ. Cũng chẳng quên một thời ta đã từng là người yêu.

...Nếu sau này khi chúng mình chia tay, hứa với em… khi gặp lại… sẽ vẫn mỉm cười với em như một sớm mai anh đến….
(Sưu tầm)

Em là kẻ ngốc nghếch... hay cao thượng?!

Em mười tám tuổi, đời cho em một nhan sắc, một trí tuệ nhưng đời lại cho em một thói xấu. Đó là vô tâm. Nó như ăn sâu vào tiềm thức của em, chẳng hạn như em không bao giờ nhìn chăm chú vào một cửa hiệu thời trang nào quá 3 giây, chưa bao giờ liếc mắt với chàng trai nào và cũng nhờ cái thói vô tâm đó, em miễn dịch được với những nỗi đau trong tim mình.
Em là kẻ ngốc nghếch... hay cao thượng?!
Em là kẻ ngốc nghếch... hay cao thượng?!
Em bước vào đời khi chỉ mới mười lăm tuổi, trái tim non nớt bị những va chạm trong cuộc sống thường ngày biến em dần trở thành một công cụ của cuộc sống. Em lao vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, em chỉ biết kiếm tiền. Dần dà em đã trở thành một người vô tâm lúc nào không hay?! Em tự nhận thấy rằng đàn ông ngoài việc đi kiếm gái thì chẳng giỏi một việc gì cả. Những người đàn ông lần lượt đi qua đời em không nhiều nhưng họ để lại trong em những ấn tượng mà em tự huyễn hoặc mình bằng câu nói vô tâm: những chiếc áo khoác của em. Ngồi trong đêm em nhẩm tính đã có sáu chiếc áo đi ngang cuộc đời mình, em thay người tình như thay áo khoác, em nhận thấy mình chẳng biết gì về họ ngoài những quán bar em đã từng gặp họ. Khánh là chiếc áo cuối cùng của đời em, những tưởng sẽ không còn nước mắt để khóc cho những đau thương nữa. Vậy mà có lúc nước mắt lại chực rơi...

***

Khánh là một công tử chính hiệu, từ quần áo đến nước hoa đều là những hãng thời trang cao cấp. Khánh thích Armani và luôn huyên thuyên không ngừng về hãng thời trang này. Em không rành về thời trang nên cũng ậm ừ cho qua, em chỉ thích Gucci thôi! Quen Khánh được hai tháng, Khánh biết tất tần tật về em, từ địa chỉ căn nhà nơi em thuê cho đến ngôi trường mà em đang học hay thưở nhỏ em từng sống ở đâu Khánh đều biết hết. Còn em vẫn chưa biết gì về Khánh cả ngoài quán bar mà hai người lần đầu gặp nhau và sở thích thời trang của Khánh. Em cảm thấy mình thật ngốc, em chỉ biết Khánh giàu có và sánh điệu nên em lao vào như con thiêu thân. Tuổi mười lăm em chỉ như chú chim nhỏ, muốn vùng vẫy đôi cánh để bay đi thật xa nhưng lại chênh vênh, như muốn gục ngã giữa những cơn gió mạnh. Tình em trôi nhanh như sóng biển trên đại dương. Em biết Khánh có bạn gái, Khánh biết em biết điều đó nhưng cả hai cứ muốn quấn lấy nhau, muốn ở bên nhau.

- Anh đã có bạn gái rồi, đúng không?!

Em hỏi giữa những tiếc nấc, mồ hôi Khánh rịn ra ướt đẫm người em. Khánh đang trong cơn khoái cảm bỗng bị cắt ngang bởi câu hỏi của em. Khánh nhìn em đầy đau khổ. Em không muốn nhìn thấy ánh mắt của Khánh đang nhìn em với vẻ xót xa. Em vẫn luôn là kẻ vô tâm cơ mà! Đêm đó là đêm dài nhất của em và Khánh, cơn khoái cảm đã đi qua Khánh mệt mỏi chìm sâu vào giấc ngủ. Nhìn Khánh say giấc trong lòng em, hóa ra em đã yêu Khánh, yêu cái ánh mắt ngây thơ không chút đau khổ, yêu nụ cười đáng yêu như trẻ con của Khánh. Hóa ra khi yêu một ai đó, người ta sẽ có đủ thời gian để tìm hiểu thói quen của người khác. Khánh biết tất cả về em, biết cả cái thói vô tâm của em nhưng em thì chẳng biết gì về Khánh cả. Thế nhưng em lại chắc chắn một điều rằng mình yêu Khánh, đã hiến dâng tình yêu của mình cho Khánh. Đây không phải lần đầu của em nhưng chắc chắn là lần cuối cùng em quan hệ với một người đàn ông. Đêm đó em không ngủ, em suy nghĩ về tình yêu của mình, liệu khi người bạn gái của Khánh biết em sẽ giành giật hay sẽ chấp nhận làm người ra đi. Em biết quá rõ kẻ ra đi trong tình yêu là kẻ cao thượng nhưng cũng là kẻ yếu đuối và ngu ngốc!

Cuộc tình giữa em và Khánh trôi lềnh bênh trong hạnh phúc, em quên bẵng đi người bạn gái của Khánh. Em chỉ biết bây giờ mình đang hạnh phúc, người đàn ông mình yêu giờ đã thuộc về mình. Thời gian cứ trôi chầm chậm trong quỹ đạo của những kẻ đang yêu, em không phân biệt được sáng và tối, đây là nơi nào nữa?!. Em chỉ biết được ở bên Khánh dù đi bất cứ nơi đâu cũng cảm thấy hạnh phúc. Em và Khánh dành nhiều thời gian bên nhau, chăm sóc cho nhau như những cặp vợ chồng mới cưới đang trong tuần trăng mật. Em chưa thấy ai dành cho mình nhiều tiền và nhiều thời gian như Khánh. Em bước qua tuổi mười sáu trong cái nhìn ganh tị của bạn bè.

- Chị xin em hãy buông tha cho Khánh!!!

- Chị lấy quyền gì mà bắt buộc tôi phải làm thế?!

- Chị biết từ lâu Khánh không thuộc về chị nữa nhưng chị xin em hãy buông tha cho Khánh!!!

- Chị có biết là mình đang nói gì không?! Người Khánh yêu là tôi và muốn chung sống là tôi.

Em cảm thấy mình đang thắng thế với người bạn gái cũ của Khánh, trái tim Khánh đang thuộc về em, mọi thứ vốn dĩ đã theo một trật tự từ lâu lắm rồi. Khánh đã có em, ở bên em trong nhường ấy thời gian mà chị ta vẫn không hề biết. Trong ván cờ này, em đang thắng thế và em sẽ không bao giờ để thua người con gái kém cạnh mình về nhan sắc lẫn tài năng.

- Chỉ cần em buông tha cho Khánh thì em cần bao nhiêu tiền chị sẽ cho em hết!

- Tôi không cần tiền. Chị nghe rõ đây tiền không mua được hạnh phúc và tình yêu đâu. Dù sao đi nữa Khánh vẫn yêu tôi!

Dứt lời em bỏ đi, để mặc chị ta ngồi khóc lóc. Em cần phải độc ác, yêu là giành giật phần thắng giành cho những kẻ chua ngoa. Trong mặt trận tình yêu, em cần phải là kẻ chỉ huy độc tài. Và em đã thắng, người con gái van xin em giờ đã bỏ cuộc, chấp nhận mất đi người con trai mình yêu thương. Còn em, em sẽ tiếp tục vun đắp tình yêu mà em dành cho Khánh. Ru ngủ Khánh trong giấc mộng tình yêu mà hai đứa đang xây, Khánh sẽ không bao giờ biết về cuộc nói chuyện giữa em và người bạn gái kia. Đấy là cách mà em giữ trọn vẹn tình yêu của mình, người con gái đôi lúc thật ngốc ngếch trong tình yêu nhưng đôi lúc cũng sáng suốt không kém.

Sáu tháng nữa lơ đãng trôi qua, em và Khánh đang quyết định đi đến sống chung. Chợt một cú điện thoại đã thay đổi tất cả! Em còn vẫn tưởng rằng em sẽ cùng ở bên Khánh và đấu tranh với tình yêu của mình. Nhưng em đã không như thế! Kết cục em mất đi người em yêu.

Ba Khánh người đàn ông có quyền lực nhất cái đất Sài Gòn này. Người đàn ông đã trạc ngoài năm mươi luôn biết cách xử lý những đứa con gái như em.

- Cô muốn tiền đúng không?!

- Cháu không cần tiền, cháu chỉ muốn được ở bên Khánh.

Những tưởng những lời nói đó sẽ làm trái tim người đàn ông từng trải đó cảm động nhưng không... ông ta lại dùng những lời nói đó sỉ vả em.

- Cô nghĩ chỉ cần nói thế tôi sẽ tin sao?! Cô nhìn tôi giống con nít ba tuổi lắm à!?! Cô chỉ là một con bé mồ côi mà cũng đòi trèo cao à?!

- Cháu chưa bao giờ nghĩ mình quen Khánh chỉ là vì tiền. Và nếu bác nghĩ cháu đang lừa bác trong cái vở kịch cũ như trái đất này thì bác đã lầm rồi ạ!

Trong giây phút đó người đàn ông này phải ngây người ra trước lời nói cứng như đá của em, ông ta nhìn em hồi lâu rồi từ từ bước tới. Ông ta quỳ xuống

- Bác xin cháu hãy buông tha cho con trai bác, nó còn sự nghiệp, còn tương lai, còn cả vợ tương lai của nó nữa. Con bé nóng lòng chờ ngày đám cưới với con trai bác. Bác xin cháu, cháu cần bao nhiêu tiền bác cho cháu hết. bác chỉ có một đứa con là nó thôi!!!
(Sưu tầm)

Mình xa nhau anh nhé

Mình chia tay anh nhé
Mình chia tay anh nhé
Mình .... chia tay ...... anh nhé ....
Chia tay rồi .... nên…
Anh đừng nhắn tin cho em , anh nhé! Vì nếu anh nhắn tin , em sẽ không thể không trả lời
Vì em sợ…....sợ .....sẽ chẳng quên được anh …..
Em không muốn thế ........

Anh đừng chúc em ngủ ngon nhé!
Vì nếu anh chúc em ngủ ngon ......
..đảm bảo rằng em sẽ chẳng thể nào ngủ ngon được 
Vì em sẽ lại…sẽ lại… nhớ anh …nhớ anh đến mất ngủ mất thôi . 
Và rằng nếu em có ngủ được em sẽ lại gặp anh trong giấc mơ !
Em không muốn thế ..............

Cũng đừng gọi cho em mỗi sáng thức dậy nhé !
Vì em chỉ muốn ngủ mãi thôi! 
Em không muốn tỉnh giấc chút nào cả, 
Vì em sợ ... em sợ .... giấc mơ sẽ biến mất ... và anh…anh sẽ không còn bên em nữa…..
Em không muốn thế .................

Cũng đừng nói với em những lời yêu thương anh nhé !
Em sẽ rất hạnh phúc ...nhưng.... tim em sẽ lại nhói ðau .........
Vì em biết........ em không thể.... không thể........... đón nhận sự yêu thương của anh nữa rồi.........
Em không muốn ðau đớn thêm nữa ……….
Em không muốn thế ....

Đừng bao giờ đi chung trên một con đường anh nhé.........
Vì em sợ........ khi trông thấy anh..........em sẽ lại …sẽ lại… nhớ anh …nhớ anh đến mất ngủ mất thôi ............
Và em không muốn thế ............

Anh đừng bao giờ buồn, đừng bao giờ đau lòng vì em, anh nhé !
Vì anh buồn..... em sẽ không thể vui.............
Khi trái tim anh đau,trái tim em sẽ chảy máu.....

Cũng đừng bao giờ khóc vì em,anh nhé!
Vì giờ đây em không thể để anh dựa vai em khóc nữa rồi............
Em không muốn những lúc như thế anh chỉ có một mình.........
Em không muốn thế .............

Không có em,anh cũng đừng đi dạo ,đừng đi ăn,đừng ngồi buồn một mình anh nhé!
Em không muốn anh cô đơn như thế đâu. 
Không có em,anh hãy cứ đi dạo , đi ăn, hãy vui vẻ sánh bước bên ai đó, em đau lòng
....nhưng ......em vẫn chúc phúc cho anh............
Vì thế hãy đi bên cạnh một người khác …… hơn em !

Nhưng ……anh ah......... xin anh.……….
Đừng đưa họ ðến những nơi mình từng đến, từng đi .... anh nhé! 
Em muốn tất cả những nơi đó là kỉ niệm của riêng em…. và anh……chỉ riêng chúng mình…mà thôi

Cũng đừng nói với họ những lời yêu thương anh từng nói với em , anh nhé! 
Em muốn những lời đó ...........chỉ giành cho em……cho riêng mình em ....... mà thôi!

Em phức tạp. Em rắc rối !
Em ngốc nghếch. Em ích kỷ !
Em yếu đuối. Em kém cỏi !

Và mình ..........đã chia tay...chia tay ......... chia tay rồi .... đúng không anh ?
Uhm... quả là hai đứa đã ... chia tay ...........chia tay thật ........ không phải mơ..........
Và ......nếu........ em có thể yêu ..........1 lần nữa ..........
Em sẽ không yêu bằng cả trái tim ......... như em đã từng yêu anh,
Em sẽ không tin .....hoàn toàn ..........như em đã từng tin anh.
Vì anh là người đầu tiên...mãi mãi ....duy nhất ......... chỉ có 1 người đầu tiên ........
Em sẽ cảnh giác hơn .......mọi lời yêu thương.......mọi lời hứa ....... lời thề .......
Phải giữ lại 1 phần ........ để đầu óc mình luôn tỉnh táo...........

Mình …………chia tay ………. Anh nhé………..
Em yêu anh……………. Mãi mãi………..….Trọn đời ..............đó là câu nói khi mình còn yêu nhau
………..Nếu như……có ………kiếp sau………mình sẽ lại yêu nhau…......... trọn vẹn….......... cho cả kiếp sau ........... ............và kiếp này..... anh nhé ……………………
Kiếp này …….. Mình …………chia tay ……….
Mình .......tạm ...........chia tay nhau..............
Chia tay.............. kiếp này .......... để ……..kiếp sau……kiếp sau ……….mình……… có nhau..................
(Sưu tầm)

Khi thói quen thay đổi



Khi thói quen thay đổi
Khi thói quen thay đổi
Có một chàng trai và một cô gái yêu nhau...
Đến một ngày, anh bỗng cảm thấy chán khi đọc những tin nhắn từ người yêu của mình. Vì lúc nào cũng chỉ là "Em yêu anh." "Em nhớ anh." Hay "Anh đang làm gì đấy?"
Và một buổi tối, khi anh đang nằm trên giường. Anh nhận được tin nhắn của cô. Nhưng anh đã không đọc nó và thay vào đó anh đã đi ngủ.
...
Sáng hôm sau, khi anh đang ngủ thì có điện thoại của mẹ cô gái gọi. Bà vừa khóc vừa nói với anh rằng cô gái đã mất tối qua, và trước đó cô có nhắn tin cho anh...
Chàng trai giật mình nhớ đến tin nhắn tối qua và đọc nó: "Anh à. Hãy đến giúp em. Có ai đó đang đi theo em... Làm ơn..!"
Vậy là chỉ vì chút vô tâm nhất thời mà anh đã đánh mất người mình yêu thương mãi mãi...
P/S: Đừng bao giờ làm ngơ với những người luôn yêu thương và quan tâm bạn. Dù đó là những quan tâm nhỏ nhất, hãy luôn biết trân trọng điều ấy! Bởi có những sai lầm có thể sửa chữa, nhưng có những sai lầm sẽ khiến ta phải day dứt suốt cả cuộc đời
(sưu tầm)

Anh có biết không?


Em bắt đầu tập chấp nhận đứng sau. Sau gia đinh anh, sau công việc, sau việc học hành, sau bạn bè anh... và bây giờ la sau việc anh ngủ, sau những trận bóng đá... Anh nói với em rằng dù thế nào, dù làm gì lúc nào anh cũng chỉ nhớ em thôi. Anh nhớ em thật không anh? Sao anh cứ để em một mình, những lúc em buồn, cả những lúc em mệt mỏi, những lúc em nhớ anh, em đã khóc thạt nhiều. Em chỉ ước một điều, ước gì anh mãi ở bên em.

Anh triền miên trong những buổi tụ tập ban bè, những đêm thức trắng, những ngày say khướt... sau những lúc như thế anh mệt mỏi, và anh lại tìm em. Tình yêu anh dành cho em là như thế sao?

Anh vẫn nói rằng anh yêu em, nhưng cả ngày anh không gọi điện cho em lấy một lần. Anh làm gì cũng không nói cho em biết để mặc kệ em nhớ mong, em lo lắng và chờ đợi... đã bao nhiêu lần anh thất hứa với em?

Em say rồi, chắc vậy, vì người em mềm nhũn ra, em không đứng được, cũng không đi được nữa... anh dìu em, anh nhăn nhó, buồn và bực mình, em lại khóc.

Anh cứ bảo làm sao em toàn gây sự với anh? Vì sao anh biết không, vì chỉ khi biết em giận, khi biết em mệt mỏi, em muốn chia tay anh mới lại tìm em, mới lại ôm em vào lòng và nói anh rất yêu em, anh rất cần em... em thấy đau nhói trong tim.
(Sưu tầm)

Anh Là Gì Trong Trái Tim Em?

Anh Là Gì Trong Trái Tim Em?
Anh Là Gì Trong Trái Tim Em?
- Mình chia tay thôi anh.

- Tại sao?

- …

- Có phải vì chuyện hôm trước không, chỉ vì anh nặng lời với em mà em đòi chia tay sao?

- Cũng không hẳn như thế.

- Anh không hiểu. Chuyện đó anh có lỗi, anh đã xin lỗi rồi. Nhưng tất cả cũng chỉ vì anh yêu em, chẳng nhẽ em không hiểu sao.

- Anh à. Vấn đề là anh không tin em. Đấy không phải là lần đầu tiên và có lẽ sẽ không phải là lần cuối cùng nếu chúng mình còn tiếp tục. Em không muốn hai chúng mình phải buồn như thế nữa.

- Thế em còn yêu anh không?

- Có.

- Và em vẫn nhất định chia tay?

- Vâng.

- Vậy thì hãy như thế đi.

Vậy là tôi và em đã chia tay. Tại sao tôi lại đồng ý chia tay em cơ chứ? Tôi hối hận quá. Tại sao tôi không cố níu kéo mối tình ấy, em vẫn còn yêu tôi cơ mà? Dù biết hi vọng là mong manh nhưng còn hơn là tuyệt vọng như bây giờ. Tôi đã để vuột mất em rồi. Tại sao lúc em đòi chia tay tôi lạnh lùng đến thế mà giờ đây tôi lại yếu ớt thế này? Tôi cố giữ lấy cái niềm kiêu hãnh to đùng của mình làm gì cơ chứ, điều duy nhất tôi cần lúc này là em, mọi thứ khác đều là vô nghĩa. Em là ý nghĩa của cuộc đời tôi, không có em thì tôi còn sống làm gì nữa. Đã hai ngày trôi qua kể từ giây phút ấy mà tôi vẫn không thể gượng dậy được. Đầu tiên, tôi thấy trái tim mình nặng lắm. Nó phải oằn mình gánh lấy những nỗi đau nặng như cả ngàn cân. Tôi đau như bị ngàn ngọn dao đâm vào người. Nỗi đau đớn mà Jesus phải gánh chịu khi bị đóng lên cây thánh giá có lẽ cũng không thể sánh bằng nỗi đau của tôi lúc này. Rồi bỗng tôi thấy một nỗi sợ hãi khủng khiếp bao trùm lên khắp căn phòng mình. Chưa bao giờ tôi thấy sợ hãi đến mức ấy. Tôi chui vào gầm bàn co ro, cố thu mình nhỏ lại hết mức có thể để nỗi sợ hãi không tìm thấy tôi. Tôi rên rỉ, ú ớ như người sắp chết. Rồi tôi khóc như một đứa trẻ. Tôi cố giấu những tiếng nấc nghẹn ngào vào trong chiếc gối để không ai nghe thấy được. Chiếc gối thấm đẫm nước mắt tôi. Khóc được đã giúp tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Nỗi đau của tôi đã được xoa dịu phần nào. Nhưng rồi sau đó tôi lại thấy mình kiệt sức. Trong người tôi chẳng còn chút sức lực nào. Tôi cứ nằm trên giường, mắt đau đáu nhìn lên trần nhà, chẳng còn làm được gì nữa. Đến hôm nay vẫn thế, tôi chẳng thiết làm gì. Chẳng còn điều gì là quan trọng với tôi nữa. Tôi mệt mỏi lắm rồi. Tôi những muốn được nhắm mắt lại và ngủ một giấc thật dài, một giấc ngủ trăm năm, ngàn năm hay là mãi mãi chẳng bao giờ tỉnh dậy. Như thế sẽ tuyệt vời biết bao. Chìm vào trong những giấc mơ tôi sẽ quên hết cái thế giới hiện thực chỉ toàn khổ đau và bất hạnh, niềm vui nếu có cũng chỉ là những làn gió thoáng qua mau chóng tan biến vào hư vô…

Sáng nay trời đẹp quá. Những vạt nắng lung linh nhảy múa trong căn phòng tôi theo từng nhịp gió đu đưa. Tôi lắng nghe tiếng chim hót véo von, một thứ âm thanh tuyệt vời mà chẳng bao giờ tôi để ý. Thật là một ngày tuyệt vời để … chết. Phải rồi, tôi sẽ chết. Cái chết cũng chẳng có gì đáng sợ cả. Tôi đã sống đủ rồi, đủ để biết rằng cuộc sống này chỉ toàn những điều thối tha và giả dối được người đời khoác lên những tấm áo lụa lung linh. Mối tình với em là điều duy nhất không vô nghĩa trong cuộc đời tôi. Nhưng giờ khi em quay lưng với tôi thì chẳng còn gì ngăn cách tôi với cái chết nữa. Đằng nào có sống nữa thì tôi cũng chỉ là một cái xác sống mà thôi. Tôi chết thế này, gia đình tôi sẽ đau khổ lắm, nhưng rồi họ cũng sẽ vượt qua thôi. Tôi phóng xe lên cầu Long Biên. Đi trên đường tôi thấy vui lắm. Không vui sao được, hôm nay là ngày chết của tôi mà. Tôi không muốn làm một con ma buồn tủi. Tôi đứng tựa vào thành cầu, nhìn xuống dòng nước sông Hồng. Đất trời mênh mông quá. Ở đây sao mà cao thế? Nhảy xuống chắc là đau lắm. Tôi thấy hơi sợ. Tôi không đủ dũng cảm để sống nhưng cũng chẳng đủ dũng cảm để chết. Tôi nhìn trân trân xuống dòng nước như bị thôi miên. Bỗng dưng như tỉnh cơn mê, tôi thốt lên:

- Mình đang làm gì thế này?

Một cơn giận dữ khủng khiếp dâng lên trong lòng tôi. Tại sao tôi phải chết? Nếu tôi chết thế này người ta sẽ khinh tôi lắm, một thằng tự tử vì thất tình. Người ta sẽ chửi tôi là thằng ngu như tôi đã từng chửi những kẻ khác, tôi chẳng biết chuyện tình của họ nhưng vẫn chửi họ là đồ ngu. Tôi bỗng thấy hối hận quá bởi vì có trải qua những cảm giác khủng khiếp ấy thì mới hiểu được tại sao họ phải tìm đến sự giải thoát cuối cùng. Tôi nghĩ đến em. Nếu tôi chết chắc em sẽ khóc thương tôi nhiều lắm. Nhưng một ý nghĩ khủng khiếp vụt trôi qua tâm trí tôi. Em sẽ nghĩ tôi là một kẻ tội nghiệp, đáng thương hại. Rồi em sẽ mau chóng lãng quên tôi để vui vẻ với những người đàn ông khác. Em bảo em yêu tôi nhưng em chưa bao giờ nói rằng em chỉ yêu mình tôi. Tôi không phải là người đầu tiên và cũng chẳng phải là người cuối cùng. Tôi chỉ là một trong số những người mà em yêu. Tôi hận em. Em đã quyến rũ tôi và sau đó ruồng bỏ tôi. Tôi đúng là một thằng ngu. Sao tôi cứ trách mình vì những điều không phải lỗi của tôi. Tôi nhớ lại ngày hôm ấy…
- Hôm qua lúc tan trường, em đi với ai đấy?
- Ơ hôm qua anh đến trường em à? Em đi với bạn em.
- Bạn nào đấy? Có phải Phan Anh không?
- Sao anh biết?
- Thì nó hẹn em đi ăn trưa còn gì.
- Ai cho phép anh đọc tin nhắn của em?
- Thằng đấy có biết em có người yêu chưa mà suốt ngày nhắn tin thế?
- Em nói cho anh ấy biết rồi.
- Thằng khốn! Còn em nữa, tại sao em lại như thế?
- Khiếp, anh ghen kinh thế. Em với anh ấy chẳng có chuyện gì cả. Bọn em chỉ là bạn thôi.
- Bạn bè gì mà suốt ngày nhắn tin cho nhau? Bạn bè gì mà khoác tay nhau, nói cười tình tứ thế?
- Anh nghe này. Em là người yêu anh chứ không phải là tài sản của anh. Nếu anh để em tự do, em sẽ tự biết đâu là giới hạn. Nhưng nếu anh không tin em thì tốt nhất là mình chia tay…

Và mấy hôm sau thì em chia tay tôi thật. Lúc đầu tôi cứ trách mình sao không tin tưởng em, sao tôi lại hay ghen thế. Nhưng bây giờ khi tỉnh cơn mê, tôi nhận ra rằng người có lỗi là em. Em không quá xinh đẹp nhưng có một vẻ quyến rũ mê hồn. Một khi em đã muốn ai thì người đó sẽ chẳng cách nào thoát được khỏi tay em. Và khi em đã chiếm được người đó hoàn toàn thì nỗi buồn chán lại đến với em. Em lại đi tìm một người mới. Giờ đây tôi thấy thương hại cho em. Tình yêu đối với em như một trò chơi. Em tưởng mình biết rất nhiều về tình yêu nhưng thật ra em chẳng biết gì về nó cả. Em chỉ biết thỏa mãn niềm vui cho riêng mình, em chẳng biết gì về sự hi sinh cho người mình yêu.
Thật là bất công! Trong khi đối với tôi em là tất cả thì đối với em tôi chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Tôi hận em vì tôi đã quá yêu em. Không! Tôi sẽ không chết. Tôi phải sống để trả thù em. Tôi phải khiến cho em hối hận vì đã bỏ rơi tôi. Tôi phải sống thật vui vẻ, tôi phải trở thành một người khiến cho mọi cô gái đều ao ước có được, và tôi phải có được người con gái mà mọi thằng đàn ông phải ao ước. Đó là cách mà tôi sẽ trả thù em. Tôi cười một cách man rợ. Niềm kiêu hãnh từng nhiều lần hại tôi giờ đây đã cứu vớt mạng sống của tôi. Tôi quay về nhà, từ bỏ ý định tự sát.
Chẳng hiểu vì cớ gì, tôi lại đọc lại tất cả những tin nhắn của em gửi cho tôi. Đọc những tin nhắn ấy, nỗi giận dữ trong tôi bỗng biến đi đâu mất. Những lời yêu thương em trao cho tôi sao ngọt ngào đến thế.
“Cả ngày hôm nay không được gặp anh. Em nhớ anh lắm”
“Em được nghỉ ba tiết cuối. Anh đưa em đi chơi được không?”
“Em không ngủ được. Anh hát cho em nghe đi”

Từng tin nhắn, từng tin nhắn như từng nhát dao cứa vào trái tim tôi. Tôi cay đắng thốt lên:

- Giả dối! Giả dối! Tất cả chỉ là giả dối!

Tôi tự nhủ mình không thể tha thứ cho em. Nhưng tôi biết là đến khi gặp lại em, nhìn đôi mắt đẹp tuyệt vời của em, nghe giọng nói dịu dàng của em, tôi sẽ lại quên hết mọi đau khổ mà em gây ra cho tôi. Tôi hận em vì tôi quá yêu em. Tôi không thể đứng dậy nếu cứ giữ mãi hình ảnh của em. Tôi phải xóa đi hình ảnh em trong tâm trí tôi. Bắt đầu bằng việc xóa tất cả những dòng tin nhắn, những bức ảnh của em trong máy tính. Như thế vẫn chưa đủ, tôi đem đi đốt những tấm thiếp em tặng cho tôi, những bức thư tôi viết cho em mà không gửi, … và bức ảnh của em lâu nay vẫn nằm trong khung ảnh trên bàn học của tôi. Tôi ngồi nhìn ngọn lửa ngấu nghiến dần những vật báu vô giá của mình. Cơn đau lại tìm đến với tôi. Đến khi bức ảnh bắt đầu co quắp, tôi nhìn em cười trong ngọn lửa tàn nhẫn. Nước mắt tôi lại chảy. Tôi chua xót hỏi em:

- Rốt cục thì… Anh là gì trong trái tim em?

Mọi thứ đã cháy hết. Chỉ còn lại chút tro tàn trôi theo làn gió bay vào không trung…
(Sưu tầm)

 
blogcongnghe © 2012 | Thiết kế bởi Tâm Nguyên