Login

Cùng nhau khám phá thế giới công nghệ thông tin

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Sự kết hợp hoàn hảo

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Enter để bước vào thế giới Công nghệ thông tin

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Công nghệ thông tin có những biến đổi vượt bậc

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Đột phá mang tính sáng tạo

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

36 cách tán tỉnh hữu hiệu

36 cách tán tỉnh hữu hiệu
36 cách tán tỉnh hữu hiệu
1. Nhìn sâu vào mắt nhau: Một trong những cách tốt nhất để một người biết rằng bạn đang quan tâm và đánh giá cao họ chính là để hai ánh mắt tiếp xúc với nhau. Đừng nhìn chằm chằm - không ai thích bị người khác soi mói - một cái nhìn lâu vừa phải để có thể nâng tầm mối quan hệ lên một mức mới.

2. Mỉm cười: Không cách tán tỉnh nào hữu hiệu hơn một nụ cười: ấm áp, mời gọi, gần gũi và không thể từ chối.

3. Chào hỏi: Kể cả một người nhút nhát cũng có thể làm chủ cách này. Khi hai người đi qua nhau, đơn giản hãy nhìn thẳng vào mắt người đó, mỉm cười và nói: “Xin chào”.

4. Không suy nghĩ quá nhiều: Mọi người thường hay bối rối khi bắt đầu tìm hiểu một người mà mình chưa bao giờ gặp. Họ suy đoán nhiều điều không biết người đó sẽ phản ứng như thế nào. Tốt nhất hãy ngừng suy đoán và cứ hành động.

5. Trêu ghẹo: Nam giới đa số đều thích những cô nàng hơi bạo dạn một chút còn phụ nữ cũng thường mở lòng với những anh chàng hài hước, vui tính và dám trêu đùa nàng.

6. Hạn chế những lời đánh giá: Không nên phản ứng nhanh quá với những lỗi nhỏ của người đó. Cả hai đều đang lúng túng, vì thế nếu chàng nói hoặc làm điều gì đó không hoàn hảo hãy để chàng được tự nghi ngờ điều đó.

7. Tì người vào bàn, hướng về phía người đó: Ngôn ngữ cơ thể này cho biết bạn đang rất hứng thú, và đã sẵn sàng để quan hệ của hai người tiến xa hơn

8. Va chạm vào khuỷu tay: Một cái chạm nhẹ vào khuỷu tay tạo cảm giác thân mật hơn, còn một cái va chạm lâu thì giống như một lời gợi ý.

9. Tán tỉnh trực tuyến: Nhắn tin, gửi mail… Facebook, Twitter, Yahoo… và các mạng xã hội khác giúp mọi người mở rộng cơ hội tán tỉnh người khác hơn. Và bởi vì gần như tất cả mọi người đều có smartphone, nên bạn có thể tán tỉnh khi đang ngồi ở bất kỳ chỗ nào, 24 giờ/7 ngày.

10. Lắc lư theo nhạc: Hãy cho biết bạn luôn hoan nghênh một người bạn nhảy bằng cách lắc lư theo tiếng nhạc. Dù là bạn tham gia vào đám đông trên sàn nhảy hay vẫn đứng nguyên ở vị trí của mình, hãy thưởng thức âm nhạc và chuyển động cơ thể như một cách mời người đó tham gia cùng mình.

11. Cười thành tiếng: Nếu bạn đang rất vui vẻ, hãy thể hiện điều đó bằng một tiếng cười sảng khoái. Tiếng cười giúp bạn có vẻ thân thiện, tự tin và cũng hấp dẫn hơn.

12. Nhìn và lại nhìn: Bạn thấy có một ai đó thú vị trong phòng. Hãy đón ánh mắt cô ấy khi bạn đang nhìn khắp phòng, nhìn ra chỗ khác rồi lại nhìn lại cô ấy, cô ấy sẽ biết mình đang gây được ấn tượng với bạn.

13. Nghịch tóc: Bạn có một mái tóc dài. Hãy nhờ nó nói thay lời bạn. Nghịch tóc, hoặc kéo nhẹ các sợi tóc là dấu hiệu tán tỉnh truyền thống của cả nam và nữ.

14. Mặt đối mặt: Khi bạn nói chuyện và tán tỉnh, hãy quay mặt về mặt cô ấy, điều đó cho thấy bạn đang chú ý đến cô ấy.

15. Chăm chú nhìn miệng bạn: Nếu cô ấy nhìn vào mắt bạn khi bạn đang nói, sau đó nhìn vào miệng bạn vài giây, rồi lại quay lại nhìn mắt bạn, đó là dấu hiệu của một nụ hôn sắp xuất hiện.

16. Khen ngợi người đó: Điều này cho thấy bạn đã dành thời gian chú ý và đánh giá cao một điều gì đó ở họ. Tuy nhiên, lời khen phải đảm bảo là trung thực và chân thành.

17. Khoe cổ: Ngẩng cao đầu một chút, để lộ chiếc cổ của bạn là một dấu hiệu cho thấy bạn có sự hứng thú với tình dục. Tuy nhiên, khoe cổ nhiều quá cũng có thể là một dấu hiệu tố cáo bạn chính là một… con ma cà rồng.

18. Lắng nghe: Không gì thể hiện sự quan tâm của bạn với một người rõ ràng hơn việc bạn dành 100% chú ý cho người dó, không tò mò nhìn ngắm không gian xung quanh, không kiểm tra điện thoại khi đang nghe người đó nói.

19. Bắt chước ngôn ngữ cơ thể: Những cặp đôi đang tán tỉnh nhau thường vô tình bắt chước nhau mà không hề nhận ra: nghiêng người về phía trước hoặc ngả người về phía sau, lặp lại cùng một động tác tay hay đầu… là những dấu hiệu cho thấy cả hai đang cảm thấy rất thú vị về nhau.

20. Nói thầm: Vài hành động thân mật như nói thầm sẽ nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Ảnh: skmecca.com


21. Chạm tay: Khi tán tỉnh nhau, một hành động khiến da chạm da cũng thân mật như một nụ hôn. Chạm tay nhau có thể dẫn đến tay cầm tay và hơn thế nữa.

22. Diễu qua mặt: Khi có ai đó gây hứng thú với bạn, hãy đi nhẹ qua người đó để họ phải ngước nhìn bạn. Hành động tương tự trên đường quay trở lại và nhiều khả năng bạn sẽ không còn phải đi một mình nữa.

23. Liếm môi: Hành động này buộc người đối diện phải chú ý đến khuôn miệng của bạn. Động tác chậm rãi và gợi cảm sẽ khiến người ấy không thể không tưởng tượng về một viễn cảnh xa hơn.

24. Trò chơi đá chân: Khi hai người cùng ngồi bên một chiếc bàn, dùng chân trần đá vào người kia cũng là một lời gợi ý.

25. Va chạm vào đầu gối: Khi hai người ngồi bên nhau, để đầu gối bạn va vào đầu gối nàng. Hãy thật nhẹ nhàng để giống như một sự tình cờ nhưng cũng đủ dứt khoát để cô ấy biết rằng đó không phải là một tai nạn. Nếu cô ấy cũng đáp trả bạn với một hành động như thế, bạn là người “trúng số”.

26. Vui vẻ: Tán tỉnh là phải vui vẻ, vì thế hãy thả lỏng bản thân, giữ tinh thần vui vẻ và tận hưởng khoảnh khắc đó.

27. Chạm vào đùi chàng: Một hành động cho thấy bạn đang hào hứng với cách tiến triển của mọi việc.

28. Mời nhảy: Một cách hữu hiệu thể hiện bạn đang quan tâm đến một ai đó chính là mời họ nhảy. Hành động sẽ phá vỡ khoảng cách giữa hai người, giúp bạn kết nối và trò chuyện với nhau qua các bước nhảy.

29. Tô son: Bờ môi của một người phụ nữ có sức hấp dẫn không thể cưỡng lại với nam giới. Khi chàng nhìn, hãy tô son thật chậm và chàng không thể không tưởng tượng thêm những điều thú vị phía sau đó.

30. Ôm: Nếu bạn cảm thấy chàng (nàng) rất thú vị nhưng người ấy còn nghi ngờ việc bạn muốn cả hai gặp lại nhau, hãy giúp họ tự tin bằng một cái ôm lúc tạm biệt. Điều đó sẽ khiến chàng muốn gặp lại bạn càng sớm càng tốt. Hãy nhớ khi ôm, để hai cơ thể tiếp xúc toàn bộ và ôm lâu hơn những người bạn thông thường.

31. Nháy mắt: Đây dường như là một động tác rất cổ điển nhưng vẫn là một cách hữu hiệu cho thấy bạn đang rất hào hứng với việc tìm hiểu kỹ hơn một người nào đó.

32. Rướn lông mày: Những gì xung quanh đôi mắt có giá trị biểu cảm rất lớn vì thế hãy sử dụng triệt để, rướn lông mày cũng là một cách cho thấy bạn đang quan tâm đến đối tác.

33. Liếc mắt đưa tình: Sử dụng động tác này khi bạn ngồi ở một bên của người đó nhưng không phải ngay sát cạnh và bạn muốn thu hút sự chú ý của chàng. Hãy liếc nhìn anh ấy thật nhanh, làm sao để anh ấy có thể nắm bắt được khoảnh khắc đó. Khi anh ấy quay lại phía bạn, hãy mỉm cười.

34. Ngoái đầu nhìn lại: Giống như một hình ảnh trên xi-nê: khi chia tay, bạn đã bước đi rồi vẫn còn ngoái đầu lại nhìn chàng với một nụ cười quyến rũ, giống như bạn không thể ra đi mà không nhìn chàng lần cuối.

35. Bĩu môi hờn dỗi: Một động tác cũng rất hấp dẫn các chàng

36. Tán tỉnh qua phone: Nếu bạn không thể tán tỉnh khi mặt gặp mặt, hãy nhờ điện thoại sẽ giúp đỡ bạn. Hãy tạo một giọng điệu thật gợi cảm và thân mật để cả hai đều cảm thấy thoải mái chia sẻ những điều mình còn ngần ngại khi chạm mặt. Tán tỉnh qua phone hoàn toàn là qua giọng nói, vì thế hãy thể hiện sự thông minh và hài hước của mình.
(Sưu tầm)

Hạnh phúc ngay dưới chân

Trên thảo nguyên bát ngát, Cây và Cỏ luôn ở bên nhau, đồng hành và thân thiết. Ngọn cỏ non đẹp dịu dàng như một nàng thiếu nữ đang uốn mình mềm mại với chiếc áo dài tha thướt xanh màu ngọc biếc, giản đơn và quyến rũ...

Cây cao lớn, sừng sững tựa một chàng trai lực lưỡng đang vươn những cánh tay dài chắc chắn, trải rộng tán lá khỏe mạnh ra xung quanh như bao bọc, chở che, như ôm lấy Cỏ vào lòng. Đầm ấm...
Hạnh phúc ngay dưới chân
Hạnh phúc ngay dưới chân
Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi. Đến một ngày trời xanh hửng nắng, gió mát vi vu thổi, những áng mây trắng trôi bồng bềnh, phiêu lãng ở trên cao. Cây mơ màng, đưa mắt ngước nhìn lên phía những vì sao và nghĩ: "Đẹp quá, nơi đó phải chăng là thiên đàng?". Cây quyết định sẽ đi đến đó, quyết định rời bỏ ngọn Cỏ, vươn cao mình lên phía những vì sao.

"Anh đi đâu vậy ?" - Cỏ cất tiếng hỏi khẽ.

"Tôi đi tìm những vì sao hạnh phúc" - Cây lạnh lùng đáp và cất bước ra đi. Cỏ im lặng nhìn theo, cúi đầu không nói. Cỏ ở lại một mình nơi triền đất thảo nguyên rộng lớn, còn Cây thì ngày càng vút cao và những cành lá ngày càng vươn xa. Bởi vì Cây mong một ngày đi đến bầu trời cao. Bởi vì Cây mơ ước một ngày được gặp các vì sao ngời sáng...

Khoảng cách của Cây và Cỏ cũng ngày càng xa hơn...

Cuộc sống lặng lẽ trôi đi. Cho đến một ngày, Cây đã trở thành bậc đại thụ sừng sững giữa thảo nguyên bát ngát nhưng vẫn chưa với được những vì sao cho riêng mình... Cỏ cũng không còn màu xanh nữa mà trở nên vàng úa, và lặng lẽ ở phía dưới cây cao.

Cây bắt đầu mệt mỏi nhận ra rằng mình không thể đi đến cái nơi bản thân vẫn cho là thiên đường hạnh phúc. Cây hối hận nhìn xuống phía dưới. Cỏ vẫn ngồi đó, vẫn đang vui đùa với những cánh hoa, vẫn đang thướt tha cùng muôn loài bướm.

Cây chợt cảm thấy nuối tiếc, hối hận khi hiểu: Hạnh phúc chính là điều mà Cây đã từng có và đánh mất. Cây buồn, nỗi buồn không thể nói cùng ai...

"Cây ở trên đó thế nào?" - Một ngày Cỏ cất tiếng hỏi thăm.

"Mọi thứ ở đây đều tốt. Được làm bạn với Gió và nghe tiếng chim hót líu lo. Cuộc sống muôn màu và rất là vui vẻ" - Cây ngẩng cao đầu trả lời ngọn Cỏ.

"Vậy là Cây đã tìm thấy những vì sao hạnh phúc ?" - Cỏ nhìn Cây hỏi tiếp.

Cây gật đầu đưa mắt nhìn Cỏ rồi khẽ mỉm cười quay đi, ngẩng cao đầu hướng về phía các vì sao lơ đãng. Không phải vì Cây muốn tiếp tục đi tìm hạnh phúc mà đơn giản, Cây đang cố tránh một ánh mắt nhìn. Vì Cây đang nói dối! Vì Cây biết mình cô độc. Vì Gió chỉ đến rồi Gió lại đi. Gió bỏ Cây ở lại và lả lơi thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại. Và Chim cũng vậy, Chim không thể ở đó hót mãi cho Cây nghe.

Cây biết Cây là kẻ cô đơn nhưng cái bản tính kiêu căng vốn có đã không cho phép Cây hạ độ cao, thừa nhận sự nuối tiếc. Cây sợ phải xấu hổ, sợ tỏ ra mình yếu đuối. Vì thế, Cây mãi ngẩng cao đầu và không chịu nhìn xuống...

Cuộc sống lại lặng lẽ trôi đi... Cho đến một ngày, Bão đến! Cây đương đầu chống chọi. Bão gào rú, Cây ngả nghiêng rung chuyển. Bão thổi mạnh, Cây bật gốc lung lay. Bão cười, Bão đẩy nhẹ, Cây ngã xuống đổ gục, nằm yên trên thảo nguyên lạnh lẽo... Cây kiệt sức, lịm đi.

Hôm sau Bão hết, trời xanh lại hừng sáng. Cây mở mắt nhìn lên, bầu trời xa vời vợi, nhưng màu xanh của Cỏ thì lại thật gần, và ấm áp.

Cây chết, cỏ mọc xung quanh. Một thời gian sau nơi cây đổ xuống mọc lên một loài cây lạ. Và người ta đặt cho nó tên là cây Xấu Hổ. Một cây Xấu Hổ với cỏ mọc xung quanh.......
(Sưu tầm)

CUỘC SỐNG LÀ MỘT MÓN QUÀ

Hôm nay trước khi bạn nghĩ về việc nói ra một lời không tử tế – Hãy nghĩ về một ai đó không thể nói được.
CUỘC SỐNG LÀ MỘT MÓN QUÀ
CUỘC SỐNG LÀ MỘT MÓN QUÀ
Trước khi than phiền về vị của món bạn đang ăn – Hãy nghĩ về ai đó không có gì để ăn.

Hôm nay trước khi bạn than van về cuộc sống – Hãy nghĩ về ai đó đã lên thiên đàng quá sớm.

Trước khi than phiền về tụi nhóc – Hãy nghĩ về ai đó đang mong đợi những đứa con mà không có được.

Trước khi than phiền về nhà cửa bừa bộn, ai đó không chịu chùi dọn – Hãy nghĩ về những người đang sống ngoài hè phố.

Trước khi than phiền về dặm đường mình phải lái xe – Hãy nghĩ về ai đó đang đi bộ cũng chừng đó dặm đường.

Và trước khi mệt mỏi và rên rỉ vì công việc – Hãy nghĩ về những người thất nghiệp, những người khuyết tật và những ai đang mơ ước một công việc.

Nhưng trước khi bạn nghĩ về việc chỉ tay hoặc ra lệnh cho người khác – Hãy nhớ rằng không ai trong chúng ta phạm lỗi và tất cả chúng ta sẽ chịu trách nhiệm đối với chính bản thân mình.

Và khi những suy nghĩ làm phiền lòng đó khiến bạn chán nản – Hãy nở một nụ cười trên mỗi và cảm ơn cuộc đời rằng bạn vẫn còn sống và quanh quẩn đâu đây.

Cuộc sống là một món quà, hãy sống một cuộc sống thật trọn vẹn, tận hưởng nó, tôn vinh nó, phát huy nó và trên hết, hãy yêu lấy cuộc sống....
(Sưu tầm)

Sai lầm cũng có giá trị

Mọi sai lầm đều tiềm ẩn trong đó một giá trị sống mà bạn cần rút kinh nghiệm và vượt qua…

Không sai, bạn sẽ không bao giờ hành động đúng

“Sai” và “đúng” là do con người và xã hội mặc định. Chúng ta biết rất nhiều điều đúng và làm theo nó. Nhưng điều sai thì chưa ai chỉ dạy chúng ta bao giờ. Chính vì vậy, có đôi khi chúng ta sẽ vô ý mắc phải sai lầm mà không hề hay biết. Chúng ta chỉ làm vì chúng ta thích, chúng ta muốn và chúng ta cho rằng “chỉ cần không ảnh hưởng đến ai là đủ”. Nhưng khi điều đó ảnh hưởng nặng nề đến cuộc sống của bạn, bạn bắt đầu ân hận: “Giá như mình đừng nông nổi đến vậy”. Nhưng, nếu không mắc phải những sai lầm đó, liệu bạn có trưởng thành như hiện tại? Nếu không mắc phải sai lầm đó, liệu bạn có chững chạc, chín chắn và luôn hành động đúng như bây giờ?

Bạn có động lực để sửa chữa

“Những ai đã từng khiến ba mẹ phiền lòng khi còn nhỏ, thì khi lớn lên họ lại có khuynh hướng yêu thương ba mẹ gấp nhiều lần những người khác. Bởi họ luôn cảm thấy có lỗi với những gì họ đã từng làm lúc nhỏ” – Đọc xong đoạn này, bạn nhận ra điều gì?

Nếu bạn là một người có nội tâm sâu sắc và thường hay suy nghĩ nhiều, thì việc mắc phải sai lầm chính là một bước ngoặt tích cực trong cuộc đời bạn. Bạn có thể hoàn thiện bản thân hơn, tốt hơn, và hơn thế nữa. Nói thế không có nghĩa là bạn có quyền cố tình mắc sai lầm. Khi bạn hành động một cách thiếu suy nghĩ cho dù biết điều đó không tốt, có nghĩa là bạn đang đi xuống, chứ không hề đi lên.
Sai lầm cũng có giá trị
Sai lầm cũng có giá trị
Tuổi trẻ là để trải nghiệm

Bạn chọn sai ngành học, bạn trao tình yêu nhầm người, bạn làm một công việc không như ý muốn… Tất cả không thành vấn đề. Bạn còn trẻ và bạn luôn có quyền lựa chọn lại, quyết định lại. Tuổi trẻ là để trải nghiệm và lựa chọn. Vì khi đó bạn còn tự do, còn thời gian, và còn sức khỏe. Bạn có quyền tự chọn lựa cuộc sống cho mình, tự thay đổi, tự đứng dậy sau mỗi thất bại.

Bạn không cần tiếc nuối, vì…

Những người thành công nhất thường là những người từng trải qua nhiều thất bại nhất. Thất bại rèn được cho họ sự bền bỉ ý chí. Hơn nữa, không ai có dư thời gian để phán xét bạn cả đời. Có thể họ chỉ chú ý đến bạn ở một giai đoạn nào đó. Điều quan trọng là sau khi mắc sai lầm, bạn có sống tốt hơn hay không.

Bạn chỉ có quyền mắc sai lầm 1 lần

Vì khi bạn mắc sai lầm lần 2, có nghĩa là bạn quá dễ dãi với bản thân mình. Nếu biết sai lầm nhưng vẫn lặp lại, bạn đã thiếu tôn trọng bản thân, và làm cho người khác thất vọng. Sai lầm để lớn lên, để trải nghiệm, để cuộc sống thêm ý nghĩa, nhưng bạn chỉ được mắc một lần và rút kinh nghiệm. Bạn không thể bao biện cho sự yếu kém của bản thân bằng cách đổ lỗi cho hoàn cảnh và xem việc mắc sai lầm như một điều vốn dĩ.
Nguồn: Mực Tím Online

Tình Yêu, Hạnh Phúc và Thành Công

Tình Yêu, Hạnh Phúc và Thành Công
Tình Yêu, Hạnh Phúc và Thành Công
-Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”.
- Ông chủ có nhà không? - họ hỏi
- Không, chồng tôi đi làm rồi - bà trả lời.
- Thế thì chúng tôi không thể vào được.

-Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe. Chồng bà muốn biết họ là ai nên bà ra mời ba người đàn ông - vẫn chờ từ sáng - vào nhà.
- Ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được - họ trả lời.
- Sao lại thế? - người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.

-Một người giải thích: “Tên tôi là Tình yêu, ông này là Giàu sang, còn ông kia là Thành công. Bây giờ hai vợ chồng bà quyết định xem ai trong chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà”.

-Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện. “Tuyệt thật! - người chồng vui mừng - Đây đúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãy mời ngài Giàu sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải”.

-Người vợ không đồng ý. “Thế tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành công nghỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể”.
Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa ai quyết định được. Cô con gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bổng lên tiếng đề nghị: “Chúng ta nên mời ngài Tình yêu là tốt hơn cả. Nhà mình tràn ngập tình thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc”.
“Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái - người chồng suy nghĩ rồi nói với vợ - Em hãy ra ngoài mời ngài Tình Yêu, đây chính là người khách chúng ta mong muốn”.
Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: “Ai trong ba vị là Tình yêu xin mời vào và trở thành khách của chúng tôi”.
Thần Tình yêu đứng dậy và đi vào ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng dậy và đi theo thần Tình yêu.

-Vô cùng ngạc nhiên, người phụ nữ hỏi: “Tôi chỉ mời ngài Tình yêu, tại sao các ông cũng vào? Các ông nói không thể vào cùng một lúc kia mà”.

-Hai người cùng nhau trả lời: “Nếu bà mời Giàu Sang hoặc Thành Công thì chỉ có một mình người khách được mời đi vào. Nhưng vì bà mời Tình yêu nên cả ba chúng tôi đều vào. Bởi vì ở đâu có Tình yêu thì ở đó sẽ có Thành công và Giàu sang”.
P/s:
-Cuộc sống thiếu tình yêu không phải là sống mà chỉ là sự tồn tại. Không thể sống thiếu tình yêu vì con người sinh ra có một tâm hồn để mà yêu.“Không có liều thuốc nào cho tình yêu ngoại trừ việc yêu nhiều hơn nữa”

-Ðâu có tình yêu thương ở đấy có Ðức Chúa Trời. Ðâu có lòng từ bi là đấy có ân sủng Người. Ðâu có tình bác ái thì Chúa chúc lành không ngơi. Ðâu ý hợp tâm đầu ở đấy chứa chan nguồn vui.
(Sưu tầm)

Mẹ!Con yêu mẹ...

Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.

Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.
Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi.
Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quăng đĩa cơm xuống sàn.
Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tô chúng lên bàn ăn.
Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.
Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên:” Con không đi”
Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.
Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.
Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.
Khi bạn 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. bạn cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng bao giờ quay lại.
Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè đi xi-nê. Bạn cám ơn mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác.
Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn rằng không được xem những chương trình ti vi nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đợi cho mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.
Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo mẹ rằng không biết thế nào là sành điệu.
Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.
Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. bạn cám ơn mẹ bằng cách khoá cửa phòng ngủ.
Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ lúc nào có thể.
Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến giữa đêm. Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.
Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học, mang túi sách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.
Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn gặp gỡ ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đáp:” Đó không phải là chuyện của mẹ”.
Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai. Bạn cám ơn mẹ bằng cách trả lời :” Con không muốn giống mẹ”.
Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch Châu Âu không?
Khi bạn 23 tuổi, mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.
Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách giận giữ và càu nhàu:” Con xin mẹ đấy”.
Khi bạn 25 tuổi, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa tít.
Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo rằng:” Mọi việc giờ đã khác xưa rồi”.
Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện để nhắc bạn nhớ một sinh nhật của người thân. Bạn cảm ơn mẹ bằng câu trả lời:” Con thật sự bận mẹ ạ”.
Khi bạn 50 tuổi, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài :” Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào?”.
Và rồi, một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa bao giờ làm sụp đổ tan tành.” Hãy ru con ngủ, ru con qua suốt đêm dài. Bàn tay đưa nôi… có thể cai trị cả thế giới.”
Ta hãy dành một giây phút nào đó để báo hiếu và tỏ lòng kính trọng đối với người ta gọi là Mẹ, dù rằng một số người có thể sẽ không nói điều đó thẳng thắn với mẹ mình. Chẳng có điều gì có thể thay thế mẹ được. Hay trân trọng từng giây phút, dầu rằng đôi khi mẹ không phải là người hiểu ta nhất trong những người bạn của ta, có thể không đồng ý với những suy nghĩ của chúng ta, nhưng người ấy vẫn là mẹ bạn!!!
Mẹ sẽ luôn ở bên bạn, lắng nghe những phiền muộn, niềm vui cũng như nỗi thất vọng của bạn. Hãy tự hỏi chính mình:” Mình có dành đủ thời gian cho mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không???”.
Yêu thương và kính trọng mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác với mẹ. Khi mẹ ra đi, những kỉ niệm yêu mến của qua khứ và cả nuối tiếc sẽ ở lại.
Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người
(Sưu tầm)

Người thầy và những tờ tiền cũ

Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó... 

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình "làm sao mà chọi với người ta"!... Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng "mình có thể". 

Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó... Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó. 

Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học "nhân-lễ-nghĩa" của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là "bí kíp" rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không "cảnh giác" thừa. Gói "bí kíp" mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000đ bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc. 

Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!)... Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy. Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: "Thầy H. mất rồi!". Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: "Sao thầy mất?", rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: "Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã...". 

Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh... Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm... Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: "Thầy ơi... sao không đợi con về...!?". Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về...
Nguồn: pêtalia

Nếu bạn yêu một người

Nếu bạn yêu một người, bạn phải biết trước rằng đó là hành động hạnh phúc gian khổ nhất trên cuộc đời này. 
Nếu bạn yêu một người, đừng yêu anh ấy vì những điều tốt đẹp. Không ai là hoàn hảo trên cõi đời này. Nếu bắt đầu bằng những điều tốt đẹp nhất, kết thúc khổ đau bạn sẽ tự nhận lấy! 

Nếu bạn yêu một người, đừng trông mong vào sự thay đổi của người ấy. Khi nếu anh ấy thay đổi, liệu anh ấy có còn là người bạn đã từng yêu? 
Nếu bạn yêu một người, bạn đừng nghĩ đến một người khác mỗi khi nước mắt rơi. Đó là thứ tổn thương sâu sắc nhất, nếu người ấy cũng yêu bạn. 
Nếu bạn yêu một người, đừng bắt người khác phải chịu khổ đau vì bản thân bạn. Đừng bắt người ấy phải làm người thứ ba, đừng bắt người ấy tha thứ khi bạn ngoại tình hết lần này rồi lại lần khác, đừng bắt người ấy tin những lời nói bạn không có ý định làm. Điều đó chỉ chứng minh rằng trong cuộc tình hai người, chỉ mình người ấy yêu bạn. 
Nếu bạn yêu một người, phải tập yêu thương chính mình trước. Bản thân không biết quý trọng bản thân, liệu bạn có đủ để người khác yêu thương mình? Yêu lúc này cũng chỉ là trận chiến không cân sức, chưa xuất binh cũng đã biết trước thảm hại như hoa sữa trắng rơi đầy mùa Thu. 
Nếu bạn yêu một người, đừng suy nghĩ trong cuộc tình ấy ai yêu ai nhiều hơn. Đừng đòi hỏi ở người mình yêu điều không thể, và cũng đừng nên làm điều không thể ấy cho người mình yêu. Có cố gắng thì chắc chắn sẽ có mệt mỏi, có hoài sức thì sẽ có lúc phải dừng lại. 
Nếu bạn yêu một người, đừng so sánh bản thân với một ai khác và cũng đừng so sánh anh ấy với bất kì ai. Lúc đó bạn chỉ thấy rằng sự thua thiệt của mình khiến bản thân phải cố chấp thay đổi để cuối cùng trở thành người con gái anh ấy không yêu, và những thứ anh ấy không hoàn hảo chỉ làm bạn trông mong sự thay đổi. Tôi đã nói gì về trông mong sự thay đổi của người mình yêu?
 Nếu bạn yêu một người, đừng trông mong mình là duy nhất hay cuối cùng. Tình cảm cũng giống như nhà cao tầng vậy, càng cao chót vót càng dễ lung lay. Nhưng bạn đã thấy ai vì vài giây phút run rẩy trước gió mà đập bỏ cả tòa nhà?
 Nếu bạn yêu một người, đừng trông mong anh ấy là cả thế giới của bạn và biến mình thành thế giới của người mình yêu. Thay vì đó bạn hãy trông mong mình là một góc nhà, một con đường quen, một quán cafe yêu thích của anh ấy. Làm cả thế giới của một người rất dễ khiến người ta choáng ngộp, say mê mà ngán ngẫm. Còn làm những điều đơn giản thân quen, có thể một ngày bạn sẽ gặp anh ấy ít hơn, nhưng cả đời ngày nào anh ấy cũng không thể sống thiếu bạn.
 Nếu bạn yêu một người, hãy tập đừng đau buồn khi anh ấy khóc. Làm một người yêu của một người, điều tốt đẹp nhất có thể làm cho người ấy là biến thương đau đang hiện hữu thành giấc mơ tốt đẹp nhất, dù cho có phải khó khăn thương đau phải chịu thế nào. Nếu bạn yêu một người, đừng để ý người khác nói gì, đừng bận tâm điều gì đúng sai,… 
Nếu bạn yêu một người, hãy cứ yêu anh ấy trong tình yêu của hai người như bạn sẽ yêu, và mãi mãi yêu…
Nguồn: goiyeu

Nếu chỉ còn một ngày để sống

Cuộc sống là một bức tranh lột tả tâm hồn của bạn và bức tranh đó luôn tươi mới hay cũ kỹ, điều đó tùy thuộc vào bạn. Cuộc sống không phải lúc nào cũng là gam màu sáng mà còn xen kẽ cả những gam tối tạo nên bức tranh sinh động cho cuộc đời. Dẫu có buồn, vui hay thành công, thất bại thì cuộc sống của ta vẫn diễn ra, vậy thì hãy sống sao cho ý nghĩa, như thể hôm nay là ngày cuối cùng để chẳng bao giờ phải nói lời nuối tiếc về những gì đã qua.

Sống chậm để cảm nhận
Hẳn đã đôi lần ta bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc sống và vô tình lãng quên những điều bình dị vốn rất dỗi quen thuộc xung quanh, đâu rồi những bữa cơm dưa cà, những ly trà đá vỉa hè cùng bạn bè, những cuộc điện thoại gọi về cho bố mẹ dần thưa thớt... để khi lắng lại ta chợt nhận ra mình đã để tuột khỏi tay nhiều thứ. Sự tính toán hơn thua bươn chải giữa dòng đời mong cầu một cuộc sống đầy đủ đem đến giá trị là đây sao? Biết tìm lại ở đâu nụ cười bất chợt, tìm lại ở đâu những hạnh phúc giản đơn?

Những lần như vậy ta hãy tự dành riêng cho mình những khoảnh khắc yên bình, những khoảng lặng để suy tư về những điều đang diễn ra cuộc sống quanh ta và đặt nhiều hơn niềm tin vào phía trước, có ai đó đã nói rằng "Luôn luôn có niềm hy vọng cho người nào bình tâm suy nghĩ về cuộc sống" đấy thôi.

Thử một lần ngồi lại và nhìn ngắm cuộc sống xung quanh, sâu thẳm trái tim mỗi người hãy tự vấn rằng, liệu có phải mình đã để trôi lãng những khoảnh khắc tưởng như vô nghĩa, nhưng kỳ thực lại giá trị hơn rất nhiều những thứ vật chất khác hay không.

Hãy sống chậm lại và cảm nhận nhiều hơn, đôi khi hãy để mình sống chậm hơn một chút để quan sát con người xung quanh, để lắng nghe những âm thanh rất đỗi thân thương và tìm kiếm những vẻ đẹp bình dị, để gạn bớt những lo toan, vội vã trong tâm trí, cảm nhận từng phút giây, từng khoảnh khắc của cuộc sống kỳ diệu và hy vọng về một ngày mai tươi mới.

Yêu thương nhiều hơn
Mỗi người sinh ra trong cuộc đời đều mang trong mình những quyền rất thiêng liêng, đó là quyền được yêu thương người khác và quyền được hy vọng vào một cuộc sống tốt đẹp hơn. Sẽ thật hạnh phúc nếu ta tiếp tục suy nghĩ về bí quyết tìm kiếm sự thanh thản trong cõi lòng, giúp mọi người cùng tìm kiếm. Được như vậy, chắc cuộc sống của mỗi người sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Yêu thương có lúc trao đi mà không cần dừng lại nhưng đôi khi cần dừng lại để cảm thấy bình yên. Yêu thương không có nghĩa là phải luôn quấn quít bên nhau, yêu thương đơn giản cũng có thể là chỉ cần luôn trân trọng những khoảnh khắc bên nhau.

Sau cơn mưa, trút đi những buồn phiền lo toan trong cuộc sống sẽ xuất hiện cầu vồng và hãy mỉm cười vì cuộc sống rất tươi đẹp như bảy sắc cầu vồng đang tô điểm thêm cho bầu trời xanh kia. Mong rằng cuộc sống mãi bình yên, đủ để vươn vai hít thở cái không khí trong lành của buổi sớm mai, lãng mạn nhìn mặt trời lên làm bay đi giọt sương trên chiếc lá xanh xanh bé xíu.

Để thấy trong lòng nhẹ bẫng, thấy miệng mỉm cười, thấy mình và những người yêu thương được bình yên, để không thấy mình quá cô đơn khi bên cạnh không có ai, để ta lại biết chờ đợi, biết hy vọng và ước mơ. Nếu một ngày thiếu vắng sự yêu thương chia sẻ thì cũng như cơn mưa làm thiếu đi ánh nắng mặt trời. Luôn tâm niệm một điều rằng trong cuộc sống có những thứ không thể. Nhưng chia sẻ sự yêu thương luôn là có thể...
Nguồn: ngoisao.net

Con gái của bố

Dường như tình yêu đầu tiên lại làm con mệt mỏi. Con loay hoay với những thứ váy áo mà con vốn không thích mặc. Bực bội với đôi mắt một mí "hàng độc" của mình. Bố thấy con buồn nhiều hơn là vui, con không tự tin khi là mình nữa. 

Đúng là thật dễ để "quyến rũ" một người, nhưng thật khó để người ấy biết rằng ta không hoàn hảo. 

Bố và mẹ đã yêu nhau được gần 30 năm. Mẹ từng là một cô gái được nhiều người để ý, mẹ đẹp và học giỏi. Nhưng tại sao mẹ lại chọn bố, một người không có gì đặc biệt? Có lần mẹ nói rằng, duy nhất bên bố, mẹ có thể biểu diễn điệu cười "khủng khiếp" của mẹ. Bởi mẹ biết bố yêu nụ cười ấy. 

Mẹ tự ti vì đôi bàn chân của mình, và vẫn thường đi những đôi giầy kín mu bàn chân. Nhưng bên bố, mẹ có thể cởi bỏ những đôi giầy cao gót rất điệu của mình và thu cả hai chân trần lên ghế. Bên bố mẹ có thể thực sự là mẹ, trên từng milimét vuông. Đó chính là sự tin cậy. Niềm tin cậy tạo nên bầu không khí an toàn để những tình cảm thân mật, âu yếm nảy sinh. Và những người yêu nhau có thể giao phó vào tay nhau cả quá khứ, hiện tại và tương lai của mình. 

Con có thể phải lòng một người con không tin cậy, nhưng thật khó mà có thể chung sống với họ. Trong tình yêu, con phải được thật là mình. Mặc cho tất cả những mưu mẹo nho nhỏ chúng ta vẫn thử và có thể gây ấn tượng được với người ta yêu trong buổi ban đầu hò hẹn, thì tình thân mật gắn bó lại dựa trên những gì mà những người yêu nhau biết về nhau. 

Người ấy cần phải biết cái tôi thực của con - con như thế nào khi con mệt mỏi, tức giận, nản lòng, phấn chấn. Người ấy phải yêu con như con vẫn thế, chứ không phải yêu cái hình ảnh hoàn hảo mà người ấy hi vọng có ở nơi con. 

Con đã xem phim Nhật ký tiểu thư Jones rồi, đúng không? Có một cảnh mà Mark Darcy nói với "tiểu thư" Jones rằng "Anh thích em, như em vẫn vậy". Và cô ấy hoàn toàn bị chinh phục. Tại sao lại có thể có một phản ứng mạnh như vậy cho một câu "tỏ-tình-không-hề-lãng-mạn"? Bởi vì Mark nói với cô ấy rằng anh ta thật sự nhìn cô ấy và anh ta yêu những cái anh ta nhìn thấy. Anh ta không nói anh thích cô ấy gầy đi mười cân, ăn mặc cho lịch thiệp hơn chút nữa hay xinh hơn một chút. Anh thích cô ấy như cô ấy vẫn thế, vô điều kiện. Cô ấy không cần phải cố gắng để gây ấn tượng với anh ấy, bởi Mark thực sự bị gây ấn tượng rồi. 
Sự tin cậy không thể tự nhiên mà có, dù đó là hai người yêu nhau say đắm. Nó cần nhiều thời gian và nỗ lực. Hãy lắng nghe cậu ấy, tôn trọng cậu ấy cũng như ý kiến của cậu ấy, và chấp nhận cậu ấy như cậu ấy vẫn vậy. Và con sẽ được đền đáp công bằng. Giống như mẹ đã yêu bố như bố vẫn vậy. 

Biết mình được yêu vì con người thực của mình sẽ khiến con cảm thấy tình yêu thật sự là chốn thiên đường, nơi mà con có thể từ bỏ mọi "vũ khí". Nó cho phép con được thực sự là mình mà không hề phải lo sợ bị giễu cợt và chối bỏ. Điều đó tuyệt vời vô cùng.

Bố chúc con sẽ nhận được một lời tỏ tình không lãng mạn : " Anh yêu em , như em vẫn vậy "
Nguồn: hạt giống tâm hồn

Triết lý sống từ quả cà chua và dưa hấu

Từ lâu tôi vẫn băn khoăn giữa hai lối sống đó là lối sống thẳng thắn, có sao nói vậy, giống như quả cà chua “ruột đỏ, vỏ đỏ” và lối sống khéo léo, tinh tế như quả dưa hấu “ruột đỏ, vỏ xanh”
.
Cà chua & Dưa hấu
.
Có nên cho rằng Cà Chua mới là… chính nghĩa, còn Dưa Hấu chỉ là bọn lươn lẹo. Nhưng trong thực tế cuộc sống, Dưa Hấu là cách sống vẫn tôn trọng sự thật nhưng chỉ khéo léo và tinh tế hơn. Chắc ai trong chúng ta cũng không có ít lần “Dưa Hấu”, dù luôn miệng nhận mình là… Cà Chua nguyên chất, cho oai.
Triết lý sống từ quả cà chua và dưa hấu

Tomato viết ngược lại vẫn là Tomato. Có đảo ngược thế nào thì cà chua cũng vẫn là cà chua”. Cà chua xanh thì bên trong xanh, ngoài đỏ thì bên trong sẽ đỏ. Không giống như quả dưa hấu, ngoài xanh mà trong lại đỏ…

Cà chua. Giống quả tròn mọng, đỏ. Cà chua biểu hiện cho lớp người thẳng thắn, bộc trực, dám nói lên những suy nghĩ của bản thân mình. Cà chua không thích lươn lẹo. Cà chua thích sự thẳng thắn và muốn được đối xử như mình đối xử với mọi người.

Dưa hấu là cách sống khôn khéo. Là cách sống vừa lòng mọi người. Dưa hấu không dối trá. Dưa hấu thích và muốn khoác lên sự thật một tấm áo ngọt ngào. Để cho chúng ta đối diện với đắng cay bằng vẻ đẹp trước. Rồi tiếp nhận cái vẻ đẹp bên trong bất ngờ, đôi lúc phũ phàng, gây sốc.

Cà chua luôn luôn giữ cho mình quan điểm: thuốc đắng giã tật. Cà chua – đến với mỗi người bằng sự chân thành. Dưa hấu – luôn chắp thêm đôi cánh ngọt ngào cho sự thật

Con người ta không phải lúc nào cũng sống được như quả cà chua, sống thật đúng với cái “tôi” bên trong của mình. Có khi muốn sống như thế nhưng lại không thể được. Và cái câu “đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” lại được áp dụng triệt để như một lời biện minh hữu ích.

_Người ta bảo đấy là sự kết hợp cà chua với dưa hấu để cho ra thế hệ F1 hoàn hảo, biết biến hoá linh hoạt trong từng hoàn cảnh…
Nhưng, như một người nào đó đã nói: “Nếu như trong cuộc đời, cái gì cũng là chính nó, người tốt kẻ xấu đều có thể phân định ngay từ lần gặp đầu tiên, cuộc sống còn thú vị nữa hay không? Cũng như trong cuộc sống, những “người xấu” thật ra cũng không đáng ghét lắm. Sự có mặt của họ tạo nên sự phong phú cho cuộc đời và ở một chừng mực nào đó, họ tạo nên thế đối lập khiến những người tốt được nhận diện và ngợi khen._

_Có một “người bạn cà chua” cũng tốt, nhưng đối diện với một cây dưa hấu vẫn thú vị hơn nhiều. Không phải giả dối, mà là biết giấu mình một chút, người đối diện sẽ cảm thấy được khám phá và phát hiện ra sự thú vị ẩn chứa bên trong cái vẻ ngoài lạnh lùng ấy.
Có người nói rằng sống trong đời là tìm cách chiếm lĩnh một lập trường sống, một lập trường nhân cách giữa cuộc đời. Ngoại trừ số ít người có can đảm không quan tâm đến xung quanh, thì đa số những người còn lại đều có đôi lúc hoang mang về cách sống của mình._

Tôi trước đây là người:

Thích thì bảo là thích. Không thích thì bảo là không thích. Yêu thì bảo là yêu mà không yêu thì nói không yêu.

Đừng có miệng nói yêu mà trong bụng thì ghét, sau lưng lại nói xấu hết lời. “Dù ai cách núi ngăn sông ta cũng không nói ghét là yêu. Dù ai ngăn sông cấm chợ ta cũng không nói yêu là ghét”.

Xấu thì hãy sống đúng như xấu, đừng cố tỏ ra mình tốt đẹp. Mà tốt đẹp rồi thì hãy giữ và làm cho mình tốt đẹp hơn.

Nghèo thì không thể sống cuộc sống của giàu, mà giàu cũng chẳng thể cố vờ như mình nghèo khó.

Sống đúng với bản thân mình, như một quả cà chua.

Nhưng sau này, tôi được giáo huấn thế này: “Em không thể giữ mãi một lối sống, một nếp suy nghĩ được. Em làm ở công ty A, tất cả mọi người đều cùng đi ăn cơm trưa với nhau. Nhưng khi em chuyển sang công ty B, mọi người chỉ thích gọi cơm hộp về văn phòng ăn thì em cũng không thể bắt tất cả bỏ thói quen ấy để đi ra ngoài ăn cùng nhau. Hoặc em cũng sẽ phải làm như họ hoặc em sẽ phải ra ngoài ăn một mình. Vậy thì khi đó, em có còn là em với thói quen cũ không? Em có còn là… cà chua nữa không?”

Tôi đã cười rất nhiều mỗi khi nhớ lại câu nói đó. Người nói rất thật lòng, đưa ra ví dụ rất cụ thể nhưng lại nhầm lẫn giữa việc thay đổi thói quen cho phù hợp với hoàn cảnh sống và việc sống đúng với con người mình. Tôi có thể chuyển sang ăn cơm hộp nhưng đó chỉ đơn thuần là chuyển thói quen chứ không có nghĩa là tôi sẽ biến thành một người xấu, cũng không có nghĩa là tính cách, phẩm chất của tôi thay đổi theo. Tôi vẫn cứ là tôi, đơn giản vậy thôi…
.

Không gì là mãi mãi

Em cứ nghĩ với mọi người em mới là người hay thay đổi, còn những người đã có thể ở cạnh em bao lâu nay thì sẽ luôn ổn định như vậy. Vì chỉ khi họ bình lặng kiên nhẫn bên một đứa không ổn định như em thì những mối quan hệ mới có thể lâu bền.

Nhưng không ngờ cuộc sống không gì là không thay đổi, tình cảm cũng không ngoại lệ. Khi ai đó đã có thể bình thản với bất cứ chuyện gì đến từ em thì em biết mọi thứ đã khác rồi. Chỉ có em là vẫn cố chấp tin vào những điều tưởng chừng là bất biến. Chỉ có em vẫn luôn huyễn hoặc mình. "... Đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộc. Cố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốt...". Em đã sống những tháng ngày như thế. Em dại khờ tin tình yêu có thể làm cho con người ta mạnh mẽ. Nhưng sự thật thì như bao nhiêu lần ai đó đã nói "đó chỉ là suy nghĩ của em". Vậy thật ra suy nghĩ của ai đó ra sao? Em nào có biết. Em chỉ biết hôm nay em đã hiểu được câu nói: "Hãy cảm ơn ai đó đã rời bỏ bạn, để bạn biết trong cuộc đời này không có gì là mãi mãi.", em cứ cho là dù có chuyện gì thì thì người quyết định sẽ là em, người thay đổi cũng sẽ là em. Nhưng, em sai rồi. Giờ đây người thay đổi không phải là em mà là ai đó. Trong chuyện tình cảm giữa hai người, chỉ cần một người thay đổi, người còn lại chắc chắn sẽ tổn thương. Cũng giống như chơi trò kéo dây, chỉ cần một bên buông, bên còn lại sẽ đau. Dù ai đó vẫn nói không có gì thay đổi nhưng cái cách ai đó đối với em thời gian qua cùng những chuyện em đã trải qua đủ cho em thấy tất cả đã khác đi rất nhiều.

Cảm giác là thứ mà người ta vẫn dùng để tự an ủi mình nhằm cứu vãn chút hy vọng còn sót lại. Thực chất chỉ do ta quá mù quáng để cảm giác đánh lừa rồi cứ cố tìm cho ra hạnh phúc khi trong tim toàn là đổ vỡ. Ai đó chắc cũng vì lòng ích kỷ nên cố gắng giữ lại một người vẫn tốt hơn xua đuổi một người. Hoặc chỉ vì chút lòng thương hại mà dùng lời lẽ dễ nghe hơn để không quá phũ phàng với những yêu thương mình có. Biển người thì mênh mông còn lòng người thì sâu hơn cả biển. Em có tài giỏi gì mà mong giữ trọn vẹn một người bên cạnh yêu thương mình mãi mãi.

Cố chấp mãi, cuối cùng chỉ tổn thương còn tồn tại. Làm mọi thứ cũng chỉ mình thấy đau. Em chẳng thể giữ được gì khi ai đó đã buông tay. Có những thứ ta để nó đi là để nó lại trở về bên ta. Nhưng cũng có những thứ khi ta buông tay là sẽ mất đi mãi mãi. Ai đó đã không muốn giữ thì em cũng nên buông xuống để được nhẹ nhàng mà bước đi khỏi ai đó vĩnh viễn. Nhận ra mình chỉ "Như một dòng chảy ngược, sinh ra để cô đơn". Em đã mất một khoảng thời gian khá dài để nhận ra và chấp nhận rằng em và ai đó chưa từng hợp nhau. Sự thật có làm ta đau lòng đến đâu thì vẫn phải chấp nhận đó là sự thật. Người ta nói thời gian sẽ trả lời cho ta những gì ta muốn biết. Em mong sao - thời gian - nếu có thể hãy xóa nhòa luôn phần kí ức có ai đó tồn tại để trả lại em những tháng ngày trong veo...
Nguồn: yume

Hãy tự mình vượt qua nỗi đau

Chỉ đến khi có thể cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của mình, mới có thể dần dà biết cách tự đứng dậy và tiếp tục bước đi.

***

Bởi vì ngoài bạn ra, chẳng ai có thể cảm nhận được rõ ràng những vết thương đang ứa máu chảy ra từ chính tim bạn, và chẳng ai có thể kiên trì chạy đến nâng bạn dậy, dìu bạn chầm chậm bước qua quãng thời gian trúc trắc những bất an, và sự trống rỗng như một lỗ hổng lớn sâu hoắm cứ kéo bạn chìm vào trong tuyệt vọng.


Chỉ đến khi có thể cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của mình, mới có thể dần dà biết cách tự đứng dậy và tiếp tục bước đi.
Một ngày kia bạn sẽ bỗng nhận ra rằng, kể cả xung quanh có những người sẵn sàng yêu thương mình vô điều kiện, nhưng họ cũng chẳng thể nào luôn ở bên cạnh để giúp bạn chữa lành những vết thương.

Vậy nên có đau thương đến mấy, điều bạn phải đối mặt vẫn chỉ là chính bản thân mình. Bước qua nỗi đau, nghe thì có vẻ hoa mĩ, nhưng thực chất chỉ là vượt qua bản thân mình, để rồi có cái nhìn khác hơn về cuộc sống, để chọn đương đầu chứ không phải là thỏa hiệp, để chọn chấp nhận chứ không phải buông xuôi, để chọn dũng cảm hơn chứ không phải cứ mãi hèn nhát, để chọn bình tĩnh hơn trước mọi vấn đề chứ không phải chỉ biết trốn chạy.

Chẳng cần phải đặt mục tiêu là bất cứ ai, chỉ cần mang niềm tin rằng bạn đang thay đổi, vì chính mình.

Quá trình trưởng thành gian nan biết bao, cứ mỗi lần vấp ngã, đứng lên, lại thấy suy nghĩ của mình dài rộng hơn một chút. Sau này nhìn lại mới thấy, hóa ra quãng thời gian lớn lên gian nan ấy, đã học được cách bình thản đối diện với hiện thực, không còn là cô bé ngày nào vẫn hay òa khóc mỗi khi vấp ngã, chỉ biết ôm riết lấy những vết thương để đau khổ một mình, nuốt cạn những tổn thương để u uất trong nỗi ấm ức chẳng thể nguôi ngoai nổi.

Ai chẳng tồn tại trong lòng một quãng thời gian như thế, chỉ là một lúc nào đấy sẽ thấy thích ứng dần với hiện thực để rồi biết tự mình bước qua những nỗi đau.

Bạn đang ở thời hiện đại, không phải là cô Tấm trong truyện cổ tích ngày xưa hay cô bé Lọ Lem đáng thương trong tiểu thuyết, để mà chỉ biết ngồi khóc trước những khắc nghiệt của cuộc đời. Bạn cần một trái tim mạnh mẽ, một lòng kiên định và sự dũng cảm để bản lĩnh chấp nhận những xáo trộn của cuộc sống, để không ai có thể làm bạn tổn thương hay rơi nước mắt.

Quan trọng là, chỉ bạn có thể tự làm chủ bản thân, để biết chọn lựa đánh cược và sẵn sàng chấp nhận chịu thua nếu thất bại. Rồi sau đó mới có thể bình tĩnh làm lại, và kiêu hãnh ngắm nhìn thành quả của mình.

Biết sống độc lập hơn, biết kiên định coi mọi nỗi đau đã qua chỉ là quá khứ đã vĩnh viễn lùi lại phía sau, biết cứng cỏi hơn để không dễ dàng gục ngã, biết tỉnh táo hơn để không cho người khác có thêm cơ hội làm tổn thương mình.

Thế đấy, cuộc sống luôn có nhiều sự chọn lựa, vậy bạn chọn sẽ tự mình vượt qua thất bại hay vĩnh viễn nằm lại nơi ấy để chờ đợi người đến kéo bạn lên?


Niềm vui cũng từ bản thân mà có, tổn thương cũng từ trái tim mà ra, chính vì thế mà những người trưởng thành đều phải trải qua tất cả những hạnh phúc, bất ngờ rồi đau thương, tuyệt vọng để rồi mới biết trân trọng bản thân mình như thế nào, để rồi mới biết bảo vệ mình cho tốt, để rồi biết trân trọng cái tôi vốn có và quá khứ đầy nước mắt đã tự khô từ khi nào.

"Một cánh cửa khép lại thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra". Trong quá trình vấp váp, tự đứng dậy, bạn sẽ thấy những điều tuyệt diệu đằng sau cánh cửa đã vĩnh viễn đóng chặt ấy. Tiếp tục bước đi hay vẫn cứ đứng yên tại chỗ, quyết định là do bạn.

Những gì đã đi qua chỉ là nền tảng cho bước chân hiện tại của bạn, bởi vì kể cả có tổn thương đến mấy cũng không thể chết, cũng không thể buông xuôi tất cả. Đối diện với vòng quay không dừng lại, đối diện với cả thế giới vận động, đối diện với cuộc sống nhiều màu sắc phía trước mặt, đối mặt với lòng tin xuất phát từ chính mình, bạn có bằng lòng tự mình vượt qua tất cả hay không?
(truyenngan.com.vn)

Yêu và Hiểu

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” thôi là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

“Kể cả khi chưa hiểu một người, ta vẫn có thể yêu người ấy.
Yêu hoàn toàn, dù hiểu chưa trọn vẹn”.

Nhưng yêu là một chuyện, biết cách yêu lại là một chuyện khác.

Khi ta yêu một người, thời gian đầu là nồng nàn, sôi nổi và đắm đuối nhất, cả thế gian dường như chỉ vỏn vẹn có hai người. Khi ta yêu một người, thời gian đầu cũng là lúc ta tin rằng, chỉ cần có tình yêu là đủ, mọi điều khác đều không quan trọng, không là gì cả.

Nhưng cùng với thời gian, mọi điều khác, từ những chuyện nhỏ nhặt nhất, cũng trở nên quan trọng dần lên, và tình yêu bắt đầu không còn là tất cả.

Thì đó là lúc cần có Hiểu.

Mỗi người chúng ta, dù nằm trong những mối quan hệ gắn bó mật thiết đến thế nào, xét cho cùng vẫn là những cá thể riêng biệt. Mỗi người sống một cuộc đời riêng của mình, với những nỗi niềm, khổ đau, hạnh phúc riêng. Nếu không hiểu tính cách của nhau, sẽ khó làm cho nhau vui. Nếu không hiểu tâm trạng của nhau, sẽ dễ làm cho nhau buồn. Nếu không hiểu nhau, sẽ không thể làm cho nhau hạnh phúc. Tình yêu khi không được thể hiện đúng cách, sẽ không còn vị ngọt, mà trái lại, trở nên gò bó, ngột ngạt.


Mà khi yêu, ai cũng cần được hạnh phúc. Ai cũng cần được vui và làm người khác vui. Nếu yêu mà để cho nhau phải khổ, thì dù vô tình hay cố ý, đó cũng không phải là yêu. Người yêu nhau phải là người có thể sẻ chia, xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của nhau trong cuộc đời. Vì thế, người ta có thể yêu mà không cần hiểu. Nhưng để duy trì một tình yêu, thì bắt buộc phải hiểu. Khi yêu mà không hiểu, nhân danh tình yêu, người ta vẫn thường làm khổ nhau, và làm khổ chính mình.

Dù vậy, người với người hiểu nhau không dễ dàng gì. Phải mất hàng tháng, hàng năm, thậm chí cả cuộc đời để nhận biết được người bên cạnh mình cần gì, muốn gì. Điều quan trọng là phải cho nhau thời gian. Và đừng quên chia sẻ, cảm thông, mở cửa trái tim đừng để cho lòng mình chật hẹp

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” thôi là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Nguồn: kenh14

 
blogcongnghe © 2012 | Thiết kế bởi Tâm Nguyên