Login

Cùng nhau khám phá thế giới công nghệ thông tin

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Sự kết hợp hoàn hảo

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Enter để bước vào thế giới Công nghệ thông tin

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Công nghệ thông tin có những biến đổi vượt bậc

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Đột phá mang tính sáng tạo

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Tuyệt chiêu tiếp cận nàng qua Facebook

Không bấm "like" vô tội vạ, đưa ra những lời bình luận hóm hỉnh và chú ý chăm chút cho trang nhà mình sẽ giúp bạn ghi điểm với nàng.
Nếu bạn đã kết bạn với nàng trên Facebook thì việc tiếp cận này không mấy khó khăn vì các cập nhật status hay album ảnh của nàng tải lên bạn đều có thể xem và bình luận. Tuy nhiên, nhiều nàng luôn để chế độ “Chỉ bạn bè mới có thể xem”, nên nếu chưa là “Friend” thì xem chừng bạn cần phải kết bạn với nàng ngay thôi.

Kết bạn đúng cách

Hãy xem danh sách bạn chung của hai người. Nếu có cơ số bạn chung nhau thì việc nhấn nút kết bạn và chờ đợi được “accept” là chắc chắn. Còn nếu có ít hơn 2 người bạn chung hoặc chẳng có bạn chung nào, khi gửi lời mới kết bạn, nhớ để lại tin nhắn cho người ta. Đó là một tin nhắn giới thiệu sơ lược về bạn và hãy nói với nàng rằng, bạn hi vọng cả hai có thể là bạn. Lịch sự và tỏ sự chân thành ngay từ đầu sẽ là chìa khóa dành cho bạn.

Tìm hiểu nàng

Để tiếp cận và chiếm được cảm tình của đối phương bạn phải hiểu họ. Phần Thông tin và Album ảnh chứa đựng vô vàn điều nếu bạn chú ý. Hãy khai thác tối đa để biết nhóm bạn mà nàng chơi thân, sở thích đặc biệt hoặc điều khiến nàng đang để tâm. Bạn cũng nên biết cả phần ảnh hoặc status mà nàng được “tag” và cả những status tận vài năm trước. Đôi khi những điều này lại cho thấy hình ảnh chân thực của nàng nhiều hơn.

Bình luận hóm hỉnh

Sau khi kết bạn và tìm hiểu sơ qua về nàng, bạn không thể đóng cửa im ỉm và chờ nàng chủ động. Nhiều khi chính thái độ này của bạn sẽ khiến nàng “unfriend” lúc nào không biết. Hãy năng qua “nhà” nàng và chủ động bình luận hóm hỉnh nhưng có chừng mực.

Nghĩ trước khi “like”

Việc bấm “like” vô tội vạ là thực trạng của người dùng Facebook hiện nay. Thậm chí có những người còn không biết mình vừa “like” điều gì ở một bức ảnh hay status đó. Nếu cô ấy viết status kiểu như “Hôm nay mình rất buồn” thì đừng có dại mà nhấn “like” rồi bỏ qua. Người ta đang buồn và bạn thấy thích điều đó ư?

Gây sự chú ý

Có thể thời gian đầu khi làm quen bạn chưa dám đăng một status nào lên tường Facebook nàng, vậy tại sao lại không thu hút sự chú ý của cô ấy lên Facebook của bạn? Nếu cô nàng có quá nhiều bạn bè và không thể cập nhật hết mọi “động thái” của bạn trên Facebook, thì “nhè” lúc nàng online hãy xuất chiêu.

Đó có thể là một bức ảnh thần tượng của nàng, một MV nhạc hay hoặc status kinh điển “Like nếu bạn muốn tôi nói một bí mật của tôi dành cho bạn/Comment nếu bạn muốn tôi kể về mối quan hệ của chúng ta, vì sao tôi biết bạn, tôi đang nghĩ gì về bạn”…. Hoặc việc bình luận và “like” một điều gì đó trong quá khứ cũng khiến cô ấy rất bất ngờ vì sự chú ý của bạn.

Ảnh minh họa.

Đừng làm nàng sợ và bị ám ảnh

Mọi công sức sẽ đổ bể hết cả nếu bạn đánh “thích” những bức ảnh có nội dung phản cảm, bình luận những câu cợt nhả ở web chuyên phim đen hoặc “dội bom” tin nhắn, hình ảnh lên tường Facebook nhà nàng vài tiếng một lần. Thử nghĩ xem, một cô gái sống nội tâm và luôn cảm động trước những điều khốn khó trong cuộc sống làm sao có thể chịu được khi bạn bình luận thiếu cảm thông, thậm chí có phần gay gắt với mảnh đời bất hạnh?

Xây dựng hình ảnh bản thân

Điều này không có nghĩa là bạn phải có một bức hình lung linh như tài tử điện ảnh hay bịa một profile hoành tráng. Chắc chắn khi bạn đã tạo được một dấu ấn nào đó với nàng, nàng sẽ ghé thăm Facebook của bạn. Vì thế, dù ngoại hình không thực sự “chuẩn men”, bạn cũng đừng ngại ngần đăng hình thật của mình bởi nàng sẽ rất khó hình dung về bạn. Hạn chế cập nhật lên tường những thứ không hay, những status ảo não… mà thay vào đó là những điều ý nghĩa, tích cực mà bạn nhìn về cuộc sống.

Hãy nhớ để ý phần “trạng thái quan hệ” của mình, rất có thể sau khi chia tay người cũ hoặc “để chơi” trạng thái “Đang hẹn hò” mà bạn vẫn quên chưa tháo xuống.
Nguông: tinmoi

Người tình Facebook của anh

Anh viết lên đây những dòng tâm sự về em, cho dù hai ta chưa từng gặp nhau, anh chưa biết em ở đâu, em là người như thế nào. Anh chỉ biết điều duy nhất đã mang lại cho anh niềm vui, hạnh phúcvà niềm tin trong cuộc sống qua những dòng comment.

Hình ảnh của em đã bước vào tâm hồn anh trong những đêm thức trắng on facebook, những đêm trắng ôn thi của sinh viên ngày cuối kỳ, còn anh cũng thức trắng để lo cho ước muốn và hoài bão đang theo đuổi.

Anh mới trải qua một cú sốc, đó là một chuyện rất buồn cảm giác với anh cuộc sống giờ là một màu tối với hai từ tay trắng, tối đóng cửa lặng im với cái máy tính làm bạn. Anh không biết mình lên bắt đầu lại từ đâu, hàng ngày đi làm tối về sẽ như thế nào? Anh chọn facebook là nơi để gửi gắm chia sẻ những cảm xúc, tâm sự như một người bạn của chính mình.

Em cũng vậy, em cũng giống anh, cũng như bao người khác, facebook như một người bạn vô hình để thộ lộ những điều riêng tư hay những cảm xúc chia sẻ với bạn bè về bản thận hay cuộc sống hang ngày. Trên wall một page anh đọc được một comment rất ngộ và hài hước của em với nội dung “Em là con gái Hoa Thanh Quế và đính kèm một bức ảnh rất chi là ngộ nghĩnh”. Hình ảnh đó thực sự làm anh ấn tượng, một cô gái với khuôn mặt tròn bầu bĩnh, với nét duyên có hậu.

Mọi chuyện không dừng lại ở đó. Kể từ khi anh và em là bạn với nhau qua ông tơ face và bà Nguyệt book anh bắt đầu gõ những coment đầu tiên gửi cho em. Từ làm quen và chia sẻ những điều riêng tư cá nhân trong cuộc sống hàng ngày, em sẵn sàng đón nhận và hồi đáp lại những comment đó như chính em đang ở bênh cạnh anh và hiểu anh từ bao giờ.

Tận sâu trong đáy lòng anh xin nói lời cảm ơn em (Ảnh minh họa)
Tận sâu trong đáy lòng anh xin nói lời cảm ơn em (Ảnh minh họa)
Thời gian cứ thế trôi đi, mỗi ngày những dòng comment gửi đi rồi nhận lại, cho dù anh và em ở cách xa nhau, xa tới mức mà anh chưa biết em ngoài đời là một người con gái như thế nào và em cũng thế, em củng chẳng biết anh là ai. Anh chỉ biết cảm nhận niềm vui từ những câu chuyện tâm sự với em, những lời động viên. Và cũng chẳng biết từ khi nào mỗi khi đọc những comment reply của em anh lại tự mỉm cười kèm trong lòng một cảm xúc khó tả mang máng đâu đó hương vị của hai từ hạnh phúc.

Dường như anh đã lấy lại được tất cả, cảm nhận cuộc sống những ngày qua thật đẹp, và đẹp hơn nữa khi hàng ngày anh có em chia sẻ mọi điều buồn vui trong cuộc sống. Niềm tin và nghị lực trong anh trỗi dậy, anh quyết tâm mình phải làm được những gì ước muốn sống, cảm giác đó như anh đang tự hứa với lòng mình. Và đúng hơn khi nghĩ về em anh như được tiếp thêm sức mạnh để sống, để thực hiện những hoài bão mà anh còn dang dở trong một tinh thần tràn đầy niềm hạnh phúc.

Anh muốn giữ mãi cảm xúc như khi chính anh đang ngồi viết những dòng tâm sự này, muốn giữ em là điểm tựa vững chắc cho anh mãi mãi, và hơn nữa muốn giữ em bên anh mãi mãi trong cuộc sống này. Tận sâu trong đáy lòng anh xin nói lời cảm ơn em, cảm ơn em tình yêu của anh (mập đáng yêu)!

"Gái gọi" sinh viên: Tan trường là… lên giường

Đa phần các cô cave sinh viên khi bị bắt đều đổ lỗi cho hoàn cảnh nhà nghèo nên phải đi làm thêm kiếm tiền.

Cave sinh viên đang là vấn đề nhức nhối của toàn xã hội (Ảnh minh họa)

Tan trường là... lên giường

Con nhà nghèo, lên Hà Nội trọ học, thiếu tiền ăn tiêu, những cô sinh viên đó sẵn sàng kiếm việc làm thêm bằng... “vốn tự có”, để rồi sau đó phải bẽ bàng khi bị công an bắt quả tang khi đang phục vụ khách.

Vừa qua, Công an quận Đống Đa, Hà Nội bất ngờ kiểm tra hành chính khách sạn Vân Nam (26 đường Láng, Đống Đa, Hà Nội), phát hiện ở phòng 704 có một nam hai nữ, phòng 705 có một nam và một nữ đang có hành vi mua bán dâm.

Tại cơ quan điều tra, gái bán dâm khai nhận được hai “má mì” Nguyễn Thị Bích Phượng (SN 1969, nguyên quán ở Thái Nguyên, trú tại tổ 28, phường Đại Kim, Hoàng Mai, Hà Nội) và Hán Thị Nguyệt (SN 1993, ở Tam Nông, Phú Thọ) môi giới đi khách. 

Điều đáng nói, 2 trong số các cô gái bán dâm đều là sinh viên. Tại Công an quận Đống Đa, chiều 23/5, các cô sinh viên vừa bị bắt quả tang đang “chiều khách” ở khách sạn Vân Nam (26 đường Láng, Đống Đa, Hà Nội) bẽ bàng cúi gằm mặt xuống đất.

Đều xinh xắn, mang gương mặt của kẻ trí thức, giờ đây các cô có hối hận cũng đã là quá muộn khi sẵn sàng đi “làm thêm” sau giờ tan học.

Nước da trắng mịn, gương mặt hài hòa, xinh xắn, Nguyễn Thị A. (SN 1990, quê Phú Thọ), đang là sinh viên năm thứ hai một trường nghệ thuật ở Hà Nội cho biết, cũng vì cảnh nghèo mà cô chấp nhận “làm thêm” để có tiền ăn học.

Con nhà nghèo, bố mẹ quanh năm suốt tháng chỉ biết bán mặt cho đất, A. trở thành niềm tự hào của cha mẹ khi trong số ba chị em gái, chỉ có A. là xinh xắn, được học hành đến nơi đến chốn.

Trong thời gian trọ học ở Hà Nội, nhà nghèo, không được bố mẹ chu cấp đủ tiền ăn học như các bạn, A. bắt đầu chán nản, và khi được gọi “đi chơi”, A. đã sẵn sàng chấp nhận “chiều lòng” những người đàn ông lạ lẫm để có tiền sinh hoạt.

Chiều 22/5, nhận được điện thoại của bạn rủ “đi chơi”. Hiểu rõ “đi chơi” tức là đi khách, A. lao vội ra chỗ hẹn ở khách sạn Vân Nam vì được hứa sau khi “chiều khách” sẽ được nhận 1 triệu đồng. Nhưng ngay hôm đó, cô bị công an ập vào bắt quả tang.

A. lý giải cho việc “đi khách” của mình là do: “Bố mẹ nghèo không chu cấp cho tiền ăn học nên hàng ngày em phải làm việc ở một quán ăn vào buổi chiều sau giờ tan học. Từ 18 giờ đến 23 giờ, em tiếp tục “làm thêm” bằng việc đi khách nếu có người gọi”.

Cùng hoàn cảnh là sinh viên nghèo như A. là cô sinh viên tên T., cũng nại ra lý do hoàn cảnh khó khăn nên mới phải hành nghề “gái gọi”. Đã có lần cô sinh viên này chủ động gọi cho một “má mì” nói rằng: “Chị có khách thì gọi cho em nhé, em đang thiếu tiền”.

Thương hiệu “cave sinh viên”

Đời sống ngày càng đi lên, khi hầu bao của những vị khách làng chơi ngày càng rủng rỉnh và họ đã quá nhàm chán với những tụ điểm mại dâm nhớp nháp, tất yếu họ sẽ tìm đến những thú vui mới, hấp dẫn hơn và cao sang hơn.

Thay vì chọn những cô gái mại dâm xếp hàng lũ lượt ở các “phố đèn đỏ” hay những con ngõ “sung sướng” khét tiếng thì giờ đây họ chỉ việc ngồi nhà, nhấc máy alo và nhờ những tay tú ông, tú bà mối lái cho một cô gái gọi nhưng được cộp mác “sinh viên”.

Nhiều nữ sinh đang còn ngồi trên ghế nhà trường, nhưng vì mải ăn chơi đua đòi hoặc vì hoàn cảnh đưa đẩy, không giữ được mình đã nhắm mắt đưa chân vào các ổ mại dâm và trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp.

Khác với tầng lớp mại dâm theo lối “nông dân”, những cô gái sinh viên khi đã trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp, thì cái thẻ sinh viên dường như là một tấm “thông hành” để khách làng chơi có cảm giác mình được “lên mây” với một trí thức.

Khách làng chơi nhiều người không ngại bỏ công săn lùng để được thưởng thức thứ “hàng hiếm” đó.

Một sinh viên làm gái gọi thì thu nhập hàng tháng lên đến cả chục triệu đồng nếu “quan hệ” tốt với các má mì, các nhà nghỉ, khách sạn, bởi đây là “khẩu vị ưa chuộng” của khách mua dâm lắm tiền.

Gái gọi sinh viên bao giờ cũng có cái “chất” hơn từ cách nói năng, cử chỉ, điệu bộ không bỗ bã, bốp chát như gái bán dâm thuộc dạng ít học hay thất học. Có lẽ vì “phần học thức” cao hơn ấy mà “gái gọi sinh viên” trở thành “thương hiệu cao cấp”.

Các cô gái gọi đang là sinh viên thường không bao giờ xuất hiện ở ngoài đường để chờ khách, thường ít ai biết rằng ngoài thời gian đi học, họ còn kiêm thêm nghề “đi khách”.

Để có thể kiếm được những cave sinh viên thuộc dạng “hoa khôi” vừa có tài vừa có sắc, không chỉ cần có nhiều tiền mà cũng cần sự quen biết, mối lái kỹ càng mới có thể “gọi” được.

Kết cục buồn (ảnh minh họa)

Những kết cục buồn của những sinh viên kiếp cave

Cuộc vui nào cũng có lúc tàn. Chỉ có điều, kết cục của những sinh viên mang kiếp cave thường luôn không có hậu.

Có cô vì học kém mà phải nghỉ học và trượt dài thành cave chuyên nghiệp.

Có cô chấm dứt mác sinh viên bằng những ngày trong trại cải tạo.

Có cô bị đánh ghen te tua, mất cả nhan sắc để hành nghề.

Có cô nhiễm đủ loại bệnh lây lan qua đường tình dục.

Có cô bị cưỡng hiếp tập thể…

Rất rất nhiều kết cục không có hậu đã được báo chí cũng như xã hội cảnh báo nhưng sức hấp dẫn của một công việc nhàn hạ, nhiều tiền vẫn cứ như ánh đèn khiến các cô sinh viên hám tiền như những con thiêu thân lao vào mà không cần biết đến hậu quả.

Chỉ khi đã ở tận cuối con đường, những cô sinh viên từng là niềm hy vọng, tự hào của cả gia đình mới nhỏ những giọt nước mắt ân hận thì đã quá muộn.
Nguồn: tinmoi

TÌNH YÊU THẦM LẶNG

Nó hay nhìn trộm Huy trong lớp. Cậu ấy là lớp trưởng, cậu ấy mạnh mẽ, cá tính, manly, hơn đứt mấy anh giai Hàn Quốc mà bọn con gái ở lớp hay đọc báo rồi rú ầm lên cười với nhau.... Nó thích Huy!

Nó chạy nhanh lên giảng đường, bao giờ cũng bị thua thiệt với cái chuông báo tiết học tầm 2 phút rưỡi. Ấy thế mà cứ lấp ló đến cửa y như rằng chiếu ngay phải cái tia nhìn dữ dội của giảng viên môn Triết, nó gục đầu vào tường, thầm trách sao cái số kiếp ham ngủ hơn ham học của nó lại khốn khổ như thế. 
“Quy tắc là sinh viên không được vào sau giảng viên. Với tôi sau một phút cũng không được. Điểm danh không có mặt coi như vắng, không có muộn với lý do gì hết cả!”

Giọng cô giáo truyền cảm, lảnh lót và êm êm như giọng mấy cô ở đài phát thanh. Nhưng cái điều răn của cô thật làm nó muốn gục xuống bàn khóc rấm rứt. Rồi đây cái chuỗi hành trình dậy sớm, bắt bus, chen lấn trên bus trong vòng một tiếng đồng hồ, lên đến trường, chạy qua hai tầng cầu thang, có mặt trước cửa lớp trước bảy giờ sáng là cả một hành trình gian nan và đầy đau khổ. Nó tự nhủ mùa hè đã vậy, không biết đến mùa đông còn tê tái cõi lòng đến mức nào!!!

Nhưng kêu khổ cũng chẳng có ích lợi gì, nó thắt chặt quy củ: không được cú đêm, không được tắt chuông báo thức, không được cố nhắm mắt ngủ tiếp dù sức quyến rũ của chăn ấm đệm êm có lớn lao đến đâu đi chăng nữa…

Viết một loạt ra note vàng chóe, xong lại cẩn thận gạch high light đỏ choe choét nhưng nó vẫn khục khặc.
“Chắc là bất khả thi!”

Và hôm nay là ví dụ điển hình. Nó chẳng phạm phải cái nào trên mấy cái lỗi trên nhưng vì xe bus buổi sáng quá đông, người ta bon chen không thương tiếc, nói không ngoa thì còn giẫm đạp lên nhau để được lên xe. Báo hại những thân thể nấm lùn như nó, đành bị túm tóc, túm áo cho bẹp dí rồi trơ lại phía sau khi mà cái xe vàng túc tắc đi vì quá tải. Nó ngậm ngùi chờ chuyến xe sau. Đồng nghĩa với việc nó chấp nhận muộn ít nhất mươi phút so với dự kiến, mất đứt thời gian ăn gói xôi ngô buổi sáng.

Huhu, đời sinh viên thật khổ!

Con bé đập tay lên bàn, cốc café nâu sóng sánh trên bàn nảy lên cái “cốp”. Nhìn bộ dạng nó lúc này thiếu điều muốn hét toáng lên để tất cả mọi người biết được hoàn cảnh éo le đáng thương của nó. Rồi nó tự thấy tủi thân, khóc rấm rứt.

Này nhé, nấm lùn không phải là một cái tội, chân ngắn không phải là một cái tội, cớ sao nó lại bị đối xử như thế cơ chứ…

Con bé vẫn không ngừng kêu gào trong… tâm thức. Đố nó dám mở lời giữa chốn đông người như thế này đấy!

“Thôi thì đằng nào cũng muộn học, đang thiếu ngủ đây, ngủ bù.”



Con bé gục mặt trên bàn ngủ ngon lành, mắt vẫn còn lem nhem nước, đôi môi phớt hồng hơi chu lên, điệu bộ như trẻ con bú mẹ. 

- Em ơi,…

- Đừng gọi!

Huy toan lay cô bé kỳ lạ này dậy thì bị Tuấn ngăn lại. Tuấn nhìn chăm chú vào cô bé rồi tự nhiên mỉm cười. Cậu thấy hình ảnh của mình năm mới nhập học, cũng là sinh viên non nớt bỡ ngỡ với bao nhiêu thứ. Ngày ấy không phải vì dậy muộn mà bị đứng ngoài lớp, ngày ấy vì lớ ngớ không biết đi xe bus số bao nhiêu thì qua trường mình, báo hại cậu đi nhầm tuyến, lại chờ đến bến rồi bắt xe quay lại về trường. Lúc mới bắt gặt cô bé này ngoài cửa quán đã thoáng thấy ngạc nhiên, rõ ràng sáng sớm đã nhìn thấy ở bến xe, có vẻ như định đi cùng chuyến bus với cậu nhưng không hiểu sao lại đứng tẽn tò phía sau cho đến khi xe đi mất.

- Người quen của anh à?

Huy hỏi làm Tuấn giật mình.

- Không hẳn. Sắp quen!

Tuấn nói rồi đẩy Huy ra mấy bàn khác, riêng cậu vẫn đứng gần đó chăm chú nhìn theo cô bé. 

- Nhóc này vô tư thật đấy, vừa mới gục xuống mà đã ngủ ngon lành ngay được!

Nó ngước mắt lên nhìn, đôi mắt còn bóng nước, đỏ hoe. Nó đưa tay dụi mắt nhìn tội nghiệp lắm!

- Anh biết em à?

- Hả? Sao cơ?

Tuấn bị hỏi cung bất ngờ trở nên ấp úng. Khi nãy đã trả lời rõ ràng rành mạch với Huy là sẽ chủ động làm quen cô bé, nhưng trong tình huống này tự nhiên thấy mình ngại ngùng, tai đỏ ửng.

- …

- …

Nó im lặng. Nhìn gương mặt này có vẻ quen quen, hình như từng gặp ở đâu đó. Nụ cười cũng khá tươi tắn và thân thiện, được đà nó hỏi nhắng nhít.

- Hình như em gặp anh ở đâu rồi thì phải.

Tuấn làm điệu bộ “à” lên như vừa nhớ ra điều gì đó. Thật ra gặp là gặp trên xe bus chứ đâu. Sáng tinh mơ nào cũng thấy cô bé lật đật tất tả balo nhảy phóc lên xe. Một vài lần còn đứng bên cạnh. Tuấn nhớ có hôm cô bé này không với được lên tay vịn xe bus để nắm lấy, xe lại chuẩn bị đi qua khúc cua, sợ mất thăng bằng, mặt cô bé xanh lại.

- Cậu vịn vào tay mình này!

Tuấn chìa một tay ra và nở nụ cười làm quen. Cô bé mím chặt môi như cố chấp, có vẻ ngại ánh mắt của mọi người xung quanh, nhưng cũng chìa tay ra đặt trên tay Tuấn. Đúng là nếu cô bé không vịn vào tay cậu thì có khi đã ngã nhào trên xe cũng nên. Lúc ấy quay qua bên thì thấy Huy đang tủm tỉm, Tuấn huých vào hông thằng em một cái làm nó kêu thất thanh lên một tiếng. 

- Cảm ơn cậu nhé!

Cô bé lí nhí cảm ơn rồi chạy vụt đi mất. Nhìn cái dáng điệu gấp gáp ấy tự nhiên thấy muốn được đi cùng, được làm tay vịn để lấy cớ nắm tay cô bé này mãi thôi. Nhưng sau lần ấy chẳng còn lần nào vô tình hữu ý được đứng gần cả. Dù có đi chung một chuyến bus thì có khi đứa đứng đầu đứa đứng cuối. Cậu chàng chỉ còn biết ngậm ngùi ngắm cô bé qua kính chiếu hậu của bác tài. 

***

- Hôm nay em nghỉ sớm, lớp em có cuộc họp.

Huy vứt giẻ lau vào tay Tuấn rồi nhe răng ra cười. Tuấn gục gặc.

- Ừ, vậy về sớm đi. Lát anh về sau.

Huy học cùng trường với cô bé ấy, cùng cả lớp nữa. Nhưng Huy không biết Tuấn đang muốn làm quen. Cậu chàng thậm chí còn chẳng để ý đến sự tồn tại của cô bé nấm lùn trong lớp mình vì cô nàng có phần hơi nhạt nhòa so với mấy bạn nữ xinh xắn, dáng cao và hay làm điệu.

Trớ trêu thay, nó thích Huy!

Nó không biết Huy hay đi cùng trên chuyến xe bus của mình, chỉ thi thoảng thấy gương mặt thấp thoáng lướt qua khá giống. Từ hàng chân mày rậm, cái răng khểnh, giọng nói ấm và đôi kính cận làm toát lên vẻ thông minh điển hình.

Nó hay nhìn trộm Huy trong lớp. Cậu ấy là lớp trưởng, cậu ấy mạnh mẽ, cá tính, manly, hơn đứt mấy anh giai Hàn Quốc mà bọn con gái ở lớp hay đọc báo rồi rú ầm lên cười với nhau. Nó thấy cậu ấy cứ chăm chỉ đi đi về về trước khi vào lớp học như một thói quen, rút điện thoại ra nhắn tin hoặc gọi hẹn ai đó, ở chỗ nào đó để cùng về. Nó đinh ninh rằng Huy đã có bạn gái, và Huy không phải là chàng trai dành cho nó, nó chỉ biết vụng trộm đặt một mầm xanh cho những yêu thương dại khờ đầu tiên, rồi tự nó thắp sáng, tự nó ủ ấm, tự nó nuôi hy vọng và ảo tưởng. tất cả đều tự nó làm một mình. Phải rồi, một mối quan hệ chỉ xuất phát từ một phía và người ta định nghĩa đó là YÊU ĐƠN PHƯƠNG!



- Trang này, cậu làm phần này giúp lớp nhé! Không có gì khó khăn quá đâu, chỉ là lên list các món thôi.

Huy chìa ra trước mặt nó một tờ giấy dài dằng dặc các món ăn. Chẳng là lớp nó chuẩn bị có chuyến đi pinic đầu năm học để cả lớp có cơ hội làm quen, gắn bó thân thiết với nhau hơn. Nó háo hức lắm, mong chờ lắm! Trong mấy bộ phim mà nó xem thì bao giờ mấy tập có cảnh đi dã ngoại cũng đẹp mê ly và tình tiết thì hấp dẫn vô cùng luôn. Nó không biết mình mong chờ điều gì nhưng cứ có cảm giác sẽ có một sự thay đổi lớn nào đó. Chí ít là mối quan hệ với Huy, khi cậu ấy đã nhìn ra sự có mặt của nó trong lớp.

“Ít nhất mình cũng không còn là mờ nhạt nữa rồi, trong mắt của cậu ấy!”

Thế là nó mừng huýnh. Tíu tít về hỏi mẹ nên chuẩn bị những món ăn nào cho buổi dã ngoại sắp tới của lớp đại học gồm năm mươi tư con người tất cả. Nó hào hứng lên list, cứ ghi rồi lại gạch, ghi rồi lại gạch, tờ giấy chẳng mấy chốc nát tươm đến thảm thương. Nó ngồi vo nát rồi vứt bừa ra sàn dễ chừng sắp ngập lên bởi giấy mới chịu thôi. Có mỗi một công việc thôi mà nó cũng làm quan trọng hóa lên, chỉ vì Huy đã nói và nháy mắt với nó.

- Cậu cố gắng giúp lớp nhé, vì khâu này khá quan trọng mà!

Chiều nó đến lớp sớm, sớm hơn hẳn mọi ngày. Đen đủi cho nó là lớp lại được nghỉ học. Thế mà nó không được thông báo. Lúc nó gọi điện hỏi cho một bạn thì thấy bảo Huy chỉ nhắn tin cho mấy người hay chơi cùng rồi nhờ mấy người đó loan tin cho cả lớp vì cậu ấy không có số điện thoại của tất cả. Nó buồn tiu nghỉu.

“Cậu ấy không nhắn tin thông báo nghỉ học cho mình, không chủ động liên lạc khi mà đã hẹn chiều nay sẽ gặp mình và fix lại list đồ mang đi…”

Nó cứ ngồi ngẩn ngơ trên băng ghế đá, mắt hơi rơm rớm vì tự nhiên thấy có bụi bay vào. Và gốc phượng già lại nổi gió ủi an, vuốt ve tóc nó. Lúc này Tuấn xuất hiện, chàng trai có nụ cười buồn rười rượi đã luôn cố gắng đi bên cạnh, cố gắng quan tâm và chỉ mong một lần nó quay lại để nhìn thấy sự có mặt của người đó chứ không phải là cố với để đuổi theo kịp Huy – người đã chẳng bao giờ thấy Trang là đặc biệt.



- Khóc nhè hả? Sao lần nào gặp cũng thấy em khóc lóc thế này?

Tuấn ngồi xuống bên cạnh, đưa tay vén mấy sợi tóc xòa trên trán của nó. Nó ngước mắt nhìn, nụ cười hiền khô, thân quen mà xa lạ. Nó hơi nhíu mày vì nhận ra anh chàng này từng gặp đâu đó, nhưng lại quá đỗi mông lung để nhớ được chính xác là ở đâu và vào lúc nào.

- Anh là…?

- Làm part-time ở quán café đối diện trường học, mấy lần đi học muộn em hay vào đó ngồi rồi chọn góc gần cửa sổ xong ngủ gục lên trên đó, có nhớ không?

Nó chưa đến mức trở thành khách quen của quen ấy vậy mà có người đã kịp đưa nó vào bộ nhớ. Nó thấy hay hay, vui vui, bực dọc vì bị phá rối quãng thời gian tự kỉ không còn.

- À, em nhớ ra rồi. Nhưng sao vẫn thấy anh… quen quá! Hì hì.

Nó nói quen là quen thật, vì mấy nét trên khuôn mặt anh chàng đối diện có điều gì đó thân quen, như thể nó đã bắt mình gắn bó với điều đó khá lâu rồi. Nhưng nó không tài nào nhớ ra được cụ thể người đó là ai. Nó lấy tay tự vỗ vỗ vào đầu mình.

- Ừ. Cứ cho là giống người quen đi. Mà em làm gì ở đây?

Tuấn đổi đề tài, nó ngồi kể lể với Tuấn về Huy – người mà nó thầm thích đã bỏ boom nó trong ngày hôm nay, về những dại khờ mà nó đã quá khéo léo để cất giấu, một mình nó biết, một mình nó mang. Sắp tới có buổi đi chơi với lớp, nó đã cân nhắc không biết có nên nói với Huy hay không. Vì nó nghĩ đây là cơ hội mặc dù nó chẳng có gì để tự tin.

- Hãy cứ làm gì mà em muốn. À, mà em biết không, một cô gái đẹp là khi cô gái ấy tự tin vào chính mình. Cố lên nhé!

Tuấn xoa đầu nó rồi đứng lên đi mất hút, cậu nói mình phải về quán để trông quán rồi. Nó buồn tiu nghỉu nhìn theo bóng Tuấn đi xa dần. Nó tự ngẫm chắc Tuấn nói đúng, nó sẽ cố gắng thu hết tự tin để bày tỏ, nếu không nói thì làm sao biết được kết quả cơ chứ!

***

Ngày lớp đi chơi, ở lớp các bạn gái tha hồ áo váy xúng xính, đã xinh nay càng xinh hơn, nó thì đóng bộ với sooc bò rách và áo pull như mọi khi. Thật sự nó chẳng muốn so sánh với các bạn cùng lớp ts tẹo nào cả, nhìn ai cũng nữ tính, dễ thương và lung linh long lanh nữa chứ. Các bạn nam cứ tình nguyện xách đồ cho mấy cô bạn đó, còn nó thì lóc cóc một mình. Đang thơ thẩn theo đoàn vào khu picnic, có giọng nói vang lên sau lưng nó.

- Nặng lắm không? Để tớ xách giúp cậu!

Huy đề nghị, chưa kịp để nó gật đầu thì cậu ấy bước nhanh lên giành lấy túi đồ từ tay nó. Khỏi nói, nó mừng muốn khóc. Vẫn biết Huy trong mắt nó là hoàn hảo, nhưng qua sự việc này lại thấy cậu ấy hoàn hảo hơn gấp nhiều lần, cứ như đã trở thành một tượng đài bất diệt trong lòng nó.

- Chuyện hôm nọ tớ xin lỗi nhé… vì tớ không có số điện thoại của cậu.

Lúc này nó chỉ còn thấy tim đập nhanh, chân tay quýnh quáng, không nghĩ ra được gì nữa cả. Nó cũng không nghe thấy cậu ấy nói gì, chỉ biết rằng nó thấy vui và thích thú đến lạ kỳ. Nó cứ ậm ừ trả lời Huy vậy thôi.



Đến chỗ tập trung, các bạn nam dựng trại, các bạn nữ chuẩn bị sắp xếp đồ ăn. Nó cũng nhanh nhảu làm cùng mọi người, tự nhiên cứ như được uống nước tăng lực hay ăn rau chật vịt của thủy thủ Popie.

Giờ đốt lửa trại, Huy ngồi cạnh nó mà mặt nó như bốc hỏa rồi không biết trời trăng mây nước gì hết. Cho đến lúc chơi trò chơi, có một trò oái oăm khiến nó ghét cay ghét đắng mà cũng chỉ ngậm ngùi chứ không biết làm gì hơn.

Mấy cặp đôi nam và nữ tham gia trò chơi, được tự lựa chọn người chơi cặp cho mình. Nó cũng bị nhấc lên, nhưng nó không dám đứng gần Huy lúc đấy. Thế là một cậu bạn khác đứng ra trước mặt nó, trong khi đó cũng có một hai bạn gái tranh giành nhau đứng trước mặt Huy. Nó cười buồn, là nó không tự tin, là nó kém cỏi.
Trò chơi là mỗi cặp thực hiện động tác như trong từ cuối của câu hát mà mọi người bên dưới hát. Mới đầu sẽ là:
Cao cao bên cửa số, có hai người… chạm gối vào nhau…

Cao cao bên cửa sổ, có hai người… tựa đầu vào nhau…

Cao cao bên cửa số, có hai người… nắm tay nhau…


Cấp độ cao dần, nó cứ thấy chóng cả mặt. Lần đầu tiên nắm tay một người nhưng chẳng phải người mà nó thích. Nó lại chỉ chăm chăm nhìn sang cặp của Huy. Bạn gái ấy xinh thật, cao vừa tầm khi đứng với Huy, nhìn cực đẹp đôi. Nó cứ tự thút thít.

… Cao cao bên cửa sổ, có hai người… hôn nhau…

Bên dưới như vỡ òa ra vì thích thú, mọi người đều chờ đợi hành động của các cặp đôi. Cậu bạn làm cặp với nó hình như cũng biết ý, thơm nhẹ lên má nó. Mọi người la ó vì như thế là ăn gian, nhưng sau khi cậu ấu cười giả lảng thì cũng được tha thôi không truy cứu nữa. Mấy cặp đôi khác lần lượt học theo, thơm lên má hoặc hôn lên tóc. Riêng cặp của Huy cứ đứng tần ngần ở đó chưa chịu làm. Có vẻ như Huy không muốn chủ động, cậu ấy đánh mắt sang nhìn nó, thấy má nó ửng hồng, cậu ấy hơi nhăn nhó, cái phút ấy nó muốn tin là cậu ấy đang cầu cứu nó hoặc chỉ dành ánh nhìn cho nó mà thôi.

“Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!”

Bên dưới tiếp tục hò hét, Huy vẫn đứng tần ngần, có vẻ đang định đặt môi hôn lên tóc cô bạn thì cô bạn lùi lại một bước, rồi tự nhiên cô nàng kiễng chân đặt môi hôn lên môi Huy. Huy đứng im lặng. Buổi tối lửa trại đó kết thúc trong ê chề tâm trạng của nó, nó lẻn ra khỏi đám đông và đứng khóc một mình trong thảm hại… Nó không biết khíc vì điều gì, chỉ thấy mình bất tài vô dụng và trái tim nhỏ tự nhiên đau lắm!

***
Sau buổi đi chơi đó lớp nó rộ lên một loạt tin đồn, rồi Huy với Giang – cô bạn chơi cùng cặp với Huy buổi đó, trở thành một đôi cực hot. Mọi người cứ xì xầm bàn tán, rằng hai người ấy đã có ý với nhau từ lúc trước rồi, được dịp nên mới công khai thôi. Nó cũng tin là thật. Chẳng thà tin là thật còn hơn ôm cái hy vọng viển vông là: “Cậu ấy không thích Giang đâu!”

Nó bùng học, ra quán café quen để ngồi. Nó muốn được gặp và nói chuyện với anh chàng nhân viên dễ thương ở đây. Phải rồi, anh ấy siêu dễ thương, siêu vui tính và tâm lý. Lần nào nó bùng học cũng chịu khó ra ngồi nói chuyện với nó, rồi cũng tỉ tê về thời sinh viên huy hoàng của mình. Nó vẫn hay nói về anh về thứ tình cảm khó định của nó dành cho Huy, mấy lần ấy anh chỉ im lặng. Nhưng nó nghĩ chắc anh cũng biết rằng tình cảm của nó chỉ trao đi trong vô vọng mà thôi.

- Em thích Huy thật à?

- Vâng.

Nó trả lời lí nhí. 

- Còn Huy thích bạn gái kia thật à?

- Em không biết. Hình như thế, cả lớp em đồn như thế.

Tuấn ngồi trầm ngâm, Tuấn biết Huy chẳng thích cô bạn kia tẹo nào, hoàn toàn do cô bé ấy chủ động mà thôi, chuyện đồn thổi cũng là do cô bé ấy khoe khoang với các bạn học ở lớp khác về nụ hôn đêm lửa trại và có thêm mắm dặm muối nên mới ra cơ sự thế. Nhưng Huy không giải thích vì Huy vẫn đang chờ cô bé ngốc nghếch này mở lời. Có lần Huy nói với Tuấn.

“Cái cô nàng ngốc ấy cứ chấp nhận đi sau người khác một bước.”

Không biết từ khi nào mà Huy để ý tới Trang, dành nhiều sự quan tâm hơn cho Trang. Tuấn tất nhiên không vui vì điều đó, nhưng lại thấy Trang thật hạnh phúc, vì ít ra cô bé đã dành tình cảm cho đúng người – người mà cũng đáp lại tình cảm của cô bé, chỉ là cả hai chưa tìm được điểm chung để bày tỏ với nhau mà thôi. Tuấn hay cười buồn, cả khi nói chuyện với Huy hay với Trang. Tuấn là kẻ thứ ba lạc lõng và bơ vơ. Dẫu vậy vẫn muốn đi bên cạnh mỗi khi có thể…

***
Cuối ngày, nó ở lại lớp để hoàn thiện bài thuyết trình vào sớm mai. Khi nó còn đang mải loay hoay thì Huy xuất hiện, một ngày đẹp trời và hoàng hôn nhuốm đỏ, Huy bước vào lớp như mang tất cả tin yêu và hy vọng vào cuộc sống của nó, làm không gian bừng sáng lên và nó mơ màng. Huy lại ngồi gần nó, hỏi han nó về bài tập. Nó tự thấy lạ sao cậu ấy lại ở đây giờ này, mọi người đã về cả rồi mà.

- Chỗ này có nên thêm một ít thông tin không?

Cứ thế huy chỉ cho nó những gì cần bổ sung trong bài học. Khi cô lao công gõ cửa phòng yêu cầu hai đứa ra về để cô làm vệ sinh thì hai đứa mới nhìn nhau ngượng nghịu. Nó tắt lap, cất sách vở, Huy giúp nó một tay xách lap, một tay nắm lấy tay nó kéo ra ngoài. Nó thấy tim mình bồng bềnh, bước chân mình bồng bềnh và vui khôn tả siết. Nó không biết ý nghĩa của cái nắm tay này là gì, nó chỉ biết nó muốn tan ra vì hạnh phúc. 

Cuối ngày, sau khi lang thang đường phố với mớ vui sướng ngập lên, khi dừng lại trước cửa nhà, Huy khẽ níu tay lúc nó định quay đi.

- Trang, tớ bảo này!

Nó quay lại, im lặng dõi theo khuôn mặt điển trai đang đứng đối diện. Phải rồi, lúc này đây mới có thể nhìn rõ, cậu ấy giống Tuấn vô cùng, người làm ở quán café. Nó cứ hay nhầm lẫn rằng đã gặp Tuấn ở đâu đó nhưng không hẳn vậy, bởi hai người giống nhau quá, nhất là các nét trên khuôn mặt.

- Cậu có nghe thấy tớ nói gì không thế?

Huy hơi ngập ngừng hỏi lại. Nó lúng túng, bắt đầu lấy tay đưa lên gãi mái tóc ngắn xù ngố ngố của mình.

- Thôi, cậu vào nhà đi! Mai đi học tớ qua đón nhé!

Huy hôn khẽ lên tóc nó rồi vẫy tay chào, cậu ấy cười nụ cười duyên không tả. Thấp thoáng đó có hình bóng của Tuấn. Nó thấy tim mình trào ra một dòng cảm xúc rất lạ. Không rõ là hạnh phúc hay hoang mang, chỉ biết rằng nó cũng đã mỉm cười và vẫy tay chào cậu ấy, lúc đi vào nhà cậu ấy cũng đã đi khỏi.

Vô tình lướt qua, Huy dừng lại đột ngột vì Tuấn đang đứng phía sau, với một bông hồng đỏ. Tuấn đánh rơi bông hồng xuống lòng đường, quay xe đi. 

- Anh Tuấn!!!

Huy vỡ lẽ. Cô bé xe bus mà Tuấn bồ kết từ lâu dường như là Trang. Người mà Tuấn luôn muốn đi bên cạnh, luôn muốn vỗ về và che chở cũng hóa ra là Trang. Còn Huy đã quá vô tâm với anh trai mình, vẫn kể với anh trai về cô bé trên lớp. Tuấn thừa biết nhưng vẫn chỉ im lặng. Tuấn nói vào hôm nay sẽ đi bày tỏ tình cảm của mình, Huy ủng hộ trong câu bông đùa: “Cố lên ông anh! Nếu được nàng gật đầu đồng ý thì dẫn em đi ăn khao ra mắt nhé!”. Vậy mà...

Tuấn lặng thầm yêu Trang từ lâu, còn Trang thì lại ngốc ngếch thầm yêu Huy mà không hề nói. Họ đã tạo nên một vòng xoáy tình yêu không có điểm bắt đầu và dường như cũng chưa thể kết thúc. Chỉ biết, họ đã, đang và mãi giữ tình yêu đó...

Huy lặng lẽ quay đầu về phía nhà Trang, nhìn thấy trên ô cửa sổ Trang cũng đang đứng lặng im ở đó. Có lẽ, Trang đã nhìn thấy Tuấn, nhìn thấy cả Huy và nghe thấy câu Huy gọi…
Nguồn: truyennganhay

Câu chuyện hai quả trứng

Câu chuyện hai quả trứng
Câu chuyện hai quả trứng

Ngày xửa ngày xưa có hai quả trứng, chúng tranh luận với nhau xem khi nở ra sẽ là con gì. Quả trứng thứ nhất nói:

- “Tôi muốn thành con ốc. Ốc không cần phải quyết định cái gì cả. Nó trôi theo dòng nước đại dương, vì thế nên nó không cần phải dự định, sắp đặt cái gì.

Dòng nước mang thức ăn đến cho nó. Nó chỉ có thể nhận được những gì mà đại dươn mang đến, không hơn không kém. Cuộc sống như vậy là phù hợp với tôi.

Có thể là bị hạn chế, song ở đây không bị ràng buộc trách nhiệm, không cần phải quyết định, chỉ đơn giản là tồn tại trong sự điều phối của đại dương“.

Nghe vậy, quả trứng thứ hai liền trả lời:

- “Cuộc sống như thế không cần cho tôi. Tôi muốn trở thành đại bàng. Đại bàng có thể bay đi bất cứ đâu mà nó muốn và làm bất cứ cái gì mà nó thích.

Tất nhiên là nó tự lãnh trách nhiệm phải tìm kiếm thức ăn để tồn tại, nhưng nó có thể bay cao giữa núi ngàn. Tự nó kiểm soát hoàn cảnh, không ai kiểm soát được nó.

Tôi không muốn bị ai hạn chế, áp đặt mình. Tôi không muốn làm nô lệ của đại dương. Vì điều đó tôi sẵn sàng trả giá bằng mọi nỗ lực để có thể được sống cuộc sống của đại bàng“.

Gái gọi sinh viên khó bỏ nghề vì trót nghiện

Tự nhủ chỉ làm cave đến khi đỡ khó khăn thì bỏ, nhưng đến lúc muốn thoát mới thấy không dễ.

Những kết cục buồn cho nữ sinh viên (Ảnh minh họa).
Những kết cục buồn cho nữ sinh viên (Ảnh minh họa).
Trót nghiện đi khách

Đó là lời tâm sự của Linh (sinh viên một trường đại học ở quận 3, TP.HCM). Trong một lần đi xe buýt, Linh vô tình quen biết với một quý bà sang trọng. Chính quý bà ấy đã dẫn dắt Linh vào nghề khi chỉ mới là sinh viên năm nhất.

Linh tâm sự: “Lúc mới đi khách lần đầu tôi thấy rất sợ và lo lắng, nhưng về sau tôi lại có cảm giác yêu nghề. Cứ hôm nào không đi khách là tôi lại thấy chán. Khi tốt nghiệp, tôi xin việc đi làm bình thường như những bạn khác nhưng được một thời gian tôi lại bỏ việc. Tự nhiên chân lại về lối cũ”.Cũng như Linh, Xuân Anh đã từng là một gái gọi sinh viên có nhiều khách quen quận Bình Thạnh, TP.HCM. Sau khi ra trường, cô đã rũ sạch quá khứ, xin làm kế toán cho một công ty kinh doanh nội thất, và đã có người yêu.

Cô thở phào nhẹ nhõm vì có thể bắt đầu một cuộc sống mới. Thế nhưng bất chợt một hôm cô tình cờ gặp lại khách hàng cũ của mình, và chuyện gì đến cũng phải đến.

Xuân Anh không thể cưỡng lại đề nghị rất sộp của anh ta nên đã nhận lời “vui vẻ” với nhau. Cứ như vậy, cô và anh ta gặp nhau thường xuyên hơn. Anh ta vẫn trả tiền đều đặn, thậm chí nhiều hơn ngày xưa khi cô còn là sinh viên. Chỉ cần vài hôm là đã đủ bằng số tiền cô đi làm cả tháng. Giờ cô vẫn đang cố giấu người yêu của mình nhưng không biết có thể giấu đến bao giờ.

Quá khứ không buông tha

Hầu như gái gọi sinh viên nào cũng muốn thay đổi cuộc sống sau khi tốt nghiệp. Nhiều cô cho rằng đây là nghề tạm bợ nhàn hạ để có thể vừa đi học vừa kiếm tiền chi tiêu. Sau khi tốt nghiệp ra trường, có những cô không nghiện sex, cũng không cần tiền nữa nhưng vẫn không thể thoát khỏi nghề.

Chi (sinh viên trường Đại học Đ.N, quận Hà Đông, Hà Nội) kể lại: “Tôi đã từng ngu ngốc nên mới bị mắc bẫy rồi dấn thân vào nghề này. Tôi đã cố thoát khỏi nó nhưng không thể. Tôi “đi khách” khoảng 1 năm là cảm thấy đã đủ tiền trang trải cho các năm học sắp tới nên tôi quyết định dừng lại. Nhưng trong số những người mà tôi đã từng “đi khách”, có một người đàn ông rất mê tôi. Mặc cho tôi van xin, ông ấy dọa sẽ cho cả trường biết chuyện tôi làm cave nếu tôi dám ngừng việc này. Tôi không biết tôi phải làm thế nào, nên đành cắn răng chịu đựng và chờ đợi đến lúc ra trường. Tôi sẽ chuyển đi nơi khác sống, có lẽ như vậy mới thoát khỏi”.

Nếu như Chi bị khách hàng ép tiếp tục thì Mai (sinh viên quận Thủ Đức, Tp. HCM) lại bị những người từng dẫn mối cho mình uy hiếp. “Tôi không sợ bị đuổi học nhưng lại sợ gia đình biết chuyện. Bố mẹ tôi vốn nghiêm khắc nên nếu chuyện này bị phát hiện, ông bà sẽ không chịu đựng nổi cú sốc này. Chính vì vậy mà tôi vẫn phải đi khách hàng ngày, dù tôi đã chán ngấy việc này. Bán thân xác của mình, tuổi trẻ của mình để cho kẻ khác chà đạp, với số tiền rẻ mạt lại còn bị bọn dắt mối ăn chặn đến hai phần ba. Quả thực quá cay đắng!”, Mai vừa khóc vừa nói.
Theo: Infonet.vn

Đau lắm anh à!

Em không bao giờ chạm được anh, và anh, không bao giờ chạm được tới cô ấy!
Trên đời này, thứ khó quên và đau đớn nhất chính là “tình cảm”. Thật sự là như vậy, phải không anh?

Vô tình đọc một bài viết trên mục Bạn trẻ và cuộc sống và cuối cùng, tên mail người viết hiện ra như đập vào mắt tôi một sự choáng váng. Tim em như nghẹn ứ khi nội dung bài viết lại là “một bức thư về tình yêu đơn phương mà anh dành cho người con gái khác”?

Vào chính cái thời khắc đó, thời gian như dừng lại, tim em như thắt lại, nước mắt chực trào ra vô tư như em đang ở tận cùng của miền đau đớn. Trong đầu em, bao nhiêu câu hỏi bắt đầu bằng hai từ “Tại sao” đang bủa giăng vây kín. Em lại khóc một cách không ngần ngại, tại sao lại như thế, tại sao sự thật lại phũ phàng đến như thế? Chưa bao giờ em lại đau đớn như thế này. Em đau, em khóc không phải vì không có được tình cảm của anh, mà bởi anh đang từng ngày từng giờ đau khổ trong một tình yêu đơn phương với người con gái đó. Cảm giác đó tôi rất hiểu, bởi tôi đã và đang chôn giấu 1 tình yêu đầu tiên thầm kìn đối với anh!
Em lau khô những giọt nước mắt và cười khẩy một cách đau đớn (Ảnh minh họa)
Em lau khô những giọt nước mắt và cười khẩy một cách đau đớn (Ảnh minh họa)
Bao nhiêu từ giá như lại tiếp tục bủa vây trong tâm trí em. Giá như người con gái đó là em…giá như anh cũng có tình cảm với em giá như khi xưa, em gan lì dũng cảm một chút thì tôi và anh chắc hẵn sẽ có một kết quả không tồi tệ đến như thế này…Nỗi đau của cả anh và em đều xuất phát cùng một nguyên nhân, và chúng tôi, giống như hai đoạn thẳng song song, không bao giờ chạm được nhau. Em không bao giờ chạm được anh, và anh, không bao giờ chạm được tới cô ấy!

Em lau khô những giọt nước mắt và cười khẩy một cách đau đớn. Đúng là đời thật trớ trêu. Trong khi tôi ngày đêm đau khổ vì anh thì anh lại đau khổ vì người con gái khác. Một cảm giác trống vắng đến nghẹn lòng. Nếu như tôi không biết được sự thật này thì tốt hơn anh nhỉ, nỗi đau của một tình yêu đơn phương trong tôi chỉ có thễ mãi mãi là như thế này…Còn bây giờ, mỗi khi nghĩ đến việc anh đang buồn, đang đau đang nghĩ về người con gái không hề có chút tình cảm gì với anh thì em không thể nào kiềm chế được nỗi đau này…Đau lắm anh à!

Đã bao lần tự hỏi, có phải em quá ngốc, yêu một người chẳng bao giờ thuộc về mình. Nhưng em đã chấp nhận tất cả, chỉ vì được yêu anh. Lúc chấp nhận chỉ là người yêu đơn phương, tôi đã chấp nhận việc em không bao giờ nói ra và luôn dõi theo anh, em thật sự chỉ mong và nhìn thấy anh hạnh phúc. Nhưng sự thật lại như thế này. Bây giờ, em cũng chẳng dám mong mỏi gì nữa, bởi em sợ sự thật lại đối lập với ước mong của tôi. Hy vọng thời gian là liều thuốc hiệu quả nhất cho anh và tôi... đặc biệt là anh, người tình đơn phương của em! Hãy cố gắng lên anh à, kiên cường giống em, người con gái khác sẽ mang lại hạnh phúc cho anh. Hãy để em ôm trọn tất cả nỗi đau ấy vào lòng, đến và đi lặng lẽ…sẽ mãi mãi là người yêu anh, dõi theo từng bước chân của anh…anh nhé!

binhyentutamhon@gmail.com

 
blogcongnghe © 2012 | Thiết kế bởi Tâm Nguyên